Xem kìa - thơ Vĩnh Thông

15/06/2013
Viết trong căn nhà nhỏ ven sông, một chiều mưa buồn, trời âm u và lạnh. Một bài thơ mới, theo cả hai nghĩa. Mới là mới viết cách đây vài ngày và mới là mới hơn so với những gì mình từng thể hiện. Như đã hứa với chính mình, phải thay đổi, phải khác đi, ít ra là hiện đại hơn, không lặp lại những cũ kỹ của chính mình... Từng nghe một câu khá hay "thay đổi là để tồn tại", không biết có phải vậy ? Dẫu sao cũng cám ơn những người đã ủng hộ "chiến dịch thay đổi" của mình. Từ từ rồi sẽ...


XEM KÌA | thơ Vĩnh Thông

Không còn tia sáng nào nơi đây
Thôi tràn vào căn nhà ven bờ khóc mùa mưa lỡ
Thôi lách qua những khe cửa sổ màu nâu thẫm
Bất lực - rớt chìm đáy sông.

Cơn mưa cuối mùa thực sự đã về từ chiều qua
Lập cập vài ẩm ướt
Chân trời chít chi lũ mây xám bạc
Đã trung niên và già cỗi qua một mùa
Râu mây mọc đầy lởm chởm.

Cơn mưa cuối mùa buốc tận đáy sông
Buốc tận lần dang dở cũ
Trước cơn mưa ta vẫn là sinh linh bé bỏng
Đào bới… Kiếm tìm…
Ám ảnh chờn vờn trong mấy giọt trắng ngầu.

Ta đã có mùa mưa cuối để đơn côi
Lừa phỉnh mình những đánh đổi ấm áp đắt đỏ
Lừa phỉnh mình một bản sao trôi mất dạng
Che khuôn mặt thớ lợ, tráo trơ.

Đời, được bao lần cầm giọt mưa trên tay ?

Xem kìa, có cơn buồn vừa xuyên ngang.

VĨNH THÔNG



© Tác giả giữ bản quyền, vui lòng ghi rõ nguồn khi sử dụng

Tất cả bình luận [ 2 ]


Dung Thị Vân 09:43, 14/01/2015

Cô rất thích thơ Vĩnh Thông kể cả văn. Chúc mừng Vĩnh Thông. Không phải ai cũng được như vậy.

Vĩnh Thông 06:24, 15/01/2015

Cháu cảm ơn cô đã ghé thăm blog, đọc tác phẩm và có đôi lời chia sẻ, khích lệ. Chúc cô năm mới nhiều niềm vui! V.T

Gửi bình luận