Quán lưng chừng - thơ Vĩnh Thông

20/04/2016
Năm nào tôi cũng về núi vài lần, và y như có hẹn, hễ đi là gặp mưa. Ngồi trong một quán cheo leo bên sườn núi, giữa bốn bề mây sương mờ mịt, giữa mưa gió thông thốc lạnh căm, giữa cô tịch của đại ngàn, mới hiểu cảm giác vô định trong lòng mình. Khách tụ vào trú mưa đông, nhưng mưa tạnh thì đường ai nấy đi, chủ quán đón bao gương mặt trong đời, nhưng biết khi nào một lần gặp lại. Và, những người chủ quán lưng chừng núi, sống thế nào giữa cái lạnh đó, lạnh của thời tiết và lạnh của thế nhân?
*

Người dừng quán lạ chiều chùn gối
Ta ngang quán cũ buổi rượu tàn
Thấp thỏm hiên mây chờm vách nắng
Mới rôm rả đó, chốc lại tan.

Quán núi trầm sương, quán như trôi
Đón khách lạ quen rồi tiễn biệt
Sót một cái mỉm cười thanh khiết
Ủi an người đêm trống gối chăn.

Đã qua thời con gái xuân xanh
Ngóng về Tây: Thất Sơn bạc trắng
Hay bởi mình trên đầu cũng chớm
Kẻ trượng phu… còn bận độc hành.

Quán lưng chừng quán, buồn lưng chừng
Đất hẹp mà người quá bao dung
Ba phía không vách, trơ trọi cột
Đêm phờ phạc gió, lạnh lòng không?


VĨNH THÔNG


© Tác giả giữ bản quyền, vui lòng ghi rõ nguồn khi sử dụng

Tất cả bình luận [ 0 ]


Gửi bình luận