Viết ở quán quen - thơ Vĩnh Thông

14/07/2015
. tặng Nguyễn Ngọc Đặng, Huỳnh Ngọc Phước

Có nỗi buồn úp mặt tựa vai sông
Có niềm vui ôm bãi bờ thắp nắng
Mình lạc nhau giữa bến chiều thinh lặng
Vòng nhân gian quá rộng để đợi chờ.

Một màu hoa vừa lặn giữa vườn đêm
Để nụ gió chờn vờn không điểm trú
Mình tìm nhau khản giọng triền đê cũ
Chốn hẹn hò quen lạ lẫm nhau rồi.

Chốn hẹn hò xưa làm cho ta vui
Chút ký ức chạnh lòng nhau như khói
Mỏng mảnh quá, xin đừng rời ta vội
Giữ giùm nhau một mùa nhớ xa vời.

Bình Thủy, 3.8.2013
VĨNH THÔNG


© Tác giả giữ bản quyền, vui lòng ghi rõ nguồn khi sử dụng

Tất cả bình luận [ 0 ]


Gửi bình luận