Đầu năm mới giới thiệu thơ Phan Lạc Nhân

04/03/2015
Phan Lạc Nhân tên thật là Phan Thế Hùng. Sinh ngày: 13/3/1952, quê quán: Châu Phú - An Giang. Giáo viên đã nghỉ hưu. Hiện sống tại thị trấn Cái Dầu, Châu Phú, An Giang. Sáng tác trước 1975 đăng trên các báo, tạp chí với các bút hiệu Hoàng Huy Hùng, Phan Lâm. Thơ Phan Lạc Nhân có chiều sâu suy tư, chan chứa nhiều cung bậc cuộc sống, đầy tình cảm về mùa xuân, quê hương…


THƯỞNG XUÂN

Giấy vàng đong đưa trước gió
Mai vàng lan tỏa hương say
Áo mới xôn xao đàn nhỏ
Ôi chao ! Xuân đã về đây.

Em yêu ! Nhóm dùm bếp lửa
Cùng anh thưởng mấy tuần trà
Vai anh đầu em hãy tựa
Thắm lại chút tình phôi pha

Ta đọc bài thơ tình cũ
Đã hơn ba chục năm rồi
Nghe ta cõi người mệt lữ
Theo dòng cơm  áo cuộn trôi

Kìa em, nắng vàng đã lụa
Bướm ong mê mẩn vờn hoa
Quên hết phù trầm nghiêng ngữa
Tự nhiên xuân đẹp như là…

Xuân thì đi như rất vội
May đời mình được còn nhau
Có qua thác ghềnh nông nổi
Mới hay xuân đẹp nhiệm mầu.


NHÌN LẠI

Ta xa nhau đau phải tại sân trường
Tan buổi học còn chung đường đó chớ
Cũng không phải tại cuối ngày mưa đổ
Ta ơ hờ quên tấm áo che chung

Vô duyên sao trời lại nổi cơn giông
Tóc em rối lòng anh thêm bối rối
Phải như bây giờ ình đâu đến nổi
Nhìn phượng hồng ngơ ngẩn nhớ tình xa!

Xưa ngây thơ tin ngày tháng rồi qua
Tình dang dở chẳng qua là vết xước
Có hay đâu đời như dao phẫu thuật
Không gây đau mà làm xót lòng người

Phải chi xưa ta bé lại chút thôi
Tâm đủ lớn để nên người rộng lượng
Tình đủ rộng, như bây giờ người lớn
Ta xa nhau đâu phải tại sân trường.


            SON SẮT

            Có thể anh không còn làm thơ
            Cùng ai chuốc ấm những đêm mưa
            Chả sao đâu em! Đời mãi trẩy
            Ta vẫn còn tình yêu ban sơ

            Có thể môi hôn bớt ngọt ngào
            Áo cơm đòi che khuất tình sâu
            Chả sao đâu em! Đời mãi trẩy
            Ta vẫn còn đằm thắm cho nhau

            Có thể vòng tay lơi đam mê
            Chênh vênh nẻo sống, lạnh đường khuya
            Chả sao đâu em! Đời mãi trẩy
            Ta vẫn còn nồng ấm chân quê

            Có thể không còn nhìn dịu dàng
            Bởi khóe cười hằn mấy gian truân
            Chả sao đâu em! Đời mãi trẩy
            Ta vẫn còn nhau góc địa đàng

            Có thể ơn trời gieo gian nan
            Cho tình san sẻ mấy bi, hoan
            Chả sao đâu em! Đời vẫn trẩy
            Tạ ơn nhau cho biết đá vàng.

PHAN LẠC NHÂN

© Tác giả giữ bản quyền, vui lòng ghi rõ nguồn khi sử dụng

Tất cả bình luận [ 0 ]


Gửi bình luận