Chào Mười Hai - tùy bút Vĩnh Thông

12/12/2014
Không hiểu sao mỗi khi hơi thở mùa đông vừa rộ, ta lại thích thú với mấy câu thơ của Chế Lan Viên:
Chỉ một ngày nữa thôi. Em sẽ
trở về. Nắng sớm cũng mong. Cây
cũng nhớ. Ngõ cũng chờ. Và bướm
cũng thêm màu trên cánh đang bay
Đó là khi phương Nam đã vàng rượm mùi Chạp trong mấy sợi bấc mỏng len vào giấc ngủ. Đó là khi mấy cậu trai nghịch ngợm thích cuộn mình ủ ấm trong mền để ngủ nướng, không muốn bước khỏi giường. Đó là những ngày đất trời bắt đầu lạnh se, người ta đón những cụm nắng đầu tiên phả cùng hơi sương mai đằm thắm. Không khí ấy kéo người ta bằng những sợi tơ cảm xúc vừa lạ lạ, lại cũng vừa thân quen, thinh thích! Như gặp lại cố nhân sau một năm dài, dẫu nàng ta cũng không kém đỏng đảnh.
Sống trong những ngày mùa đông đầy nôn nao, bất giác ta thèm làm một cuộc lang thang - là một cuộc lang thang trọn vẹn. Thì lúc nào ta chẳng vậy, lúc nào cũng thèm đi, cơn thèm như tràn ra đến cả đôi mắt. Những sáng chớm lạnh cuối năm ta luôn thích phóng xe đi như thế. Chưa biết sẽ đi đâu, nhưng tung tăng ngoài đường phố trong không khí nầy thì quả là tuyệt. Ta sẽ cùng vòng xe chậm rãi đón những hạt yên bình, hạt niềm tin khắp phố. Những nơi ấy, mọi người hí hửng cho Tết, cho những phiên chợ cuối năm đông người và tấp nập niềm vui.
Chợ Tết, có lẽ không ai có thể hững hờ trước cái lung linh, cái sống động, cái nguyên khôi nhứt mà tự thân nó vốn có. Ta cũng không thể hững hờ khi đã đặt chân đến trước chợ mà không bước vào. Không phải do chân muốn bước đâu! Là lá mai, lá mai mỏng bay vèo qua ngọn bấc đã chở ta theo đấy! Vào chợ, không nhứt thiết phải mua hàng. Chỉ thích nhìn cảnh kẻ bán người mua tấp nập, nghe những tiếng trả giá, tiếng rao hàng ấm cúng. Hay đơn thuần là để tìm một người quen và bâng khuâng thở hơi sương! Khi ấy, lòng cũng đủ rộn ràng và xuyến xao.
Để rồi chợ Tết, tự dưng từ bao giờ đã trở thành nỗi ám ảnh cho những kẻ xa quê. Nơi đó, phải chăng ta cũng từng bắt gặp hình ảnh mẹ mình, ngoại mình, những đứa con nít lon ton như mình ngày nhỏ, dẫu chỉ là chợ xứ người. Nơi đó, ta bắt gặp những nụ mai rực óng một miền vàng lụa là an nhiên trong nắng, không chờ đợi hay mời gọi mà vẫn kiêu sa.
Mùa đông, khi hơi sương lăn tăn lạnh e ấp và ý vị, lòng người không khỏi bâng khuâng trước phút kỳ ngộ của đất trời. Như lời rủ rê, mời gọi, rằng hãy cất đi những muộn phiền để làm ấm lên đôi mắt, đôi má đang căng tràn và dịu ngọt nụ lập xuân.
Mùa đông, chóng đến rồi cũng chóng tàn, mang đến bao nôn nao rồi để lại nhiều tiếc nuối. Dẫu là không thể chậm lại, nhưng ta vẫn mong nắm níu chút mùa đang tan trên tay, trên tóc. Ta vẫn thích mùa đông hơn. Có lẽ vì miền Nam ít được hưởng cảm giác mùa đông, nên ta luôn thèm một trời lành lạnh dưới nắng hanh vàng. Có lẽ khi mùa xuân bình yên đến thì cái không khí hối hả, rộn ràng, sống động của những ngày lạnh cuối năm đã không còn. Vậy nên mùa đông cứ vẫn nôn nao trong mắt.
Chào Mười Hai - tháng thú vị nhứt trong năm. Chào những dự tính mới, những niềm vui mới, những tất bật mới. Chào cả cái lạnh se se mùi chớm bấc đương về.

Bên bờ sông Hậu, 12.2014
VĨNH THÔNG


© Tác giả giữ bản quyền, vui lòng ghi rõ nguồn khi sử dụng

Tất cả bình luận [ 1 ]


cách bấm hợp âm 14:39, 07/01/2015

tuổi 20 nhiều điểu hay

Gửi bình luận