Ta về với núi - tùy bút Vĩnh Thông

12/11/2014
Trong cái nắng tháng Sáu oi bức, ta rời bỏ thành phố đang sống, leo lên chiếc xe máy cà tàng chạy về phía núi, tìm đến một vùng quê yên bình, như một đứa con xa trở về đất hứa. Hình ảnh đô thị ồn ào, vẩn đục vì có quá nhiều khói bụi và những con đường đầy ngã ba, ngã tư có bùng binh, đèn giao thông… không còn nữa, tất cả đã nằm lại phía sau. Ta đã về với núi.
Những con đường ngoằn nghèo và thời gian trôi chậm buồn cũng không thể kéo dãn thêm cuộc hành trình. Chiếc xe cũ kỹ cũng đã đến nơi cần phải đến. Chợ Nhà Bàng hiện ra như một bức tranh đông vui, nhộn nhịp. Những tiếng còi xe, tiếng rao hàng làm vỡ òa không khí của một buổi sớm mai trong trẻo, nắng tràn. Xa xa, từng cánh núi lan dài nằm len giữa đồng bằng thôn xóm, xanh ngăn ngắt.
Men theo con đường yên ả hướng về phía Tri Tôn, núi Cấm dần dần hiện ra thâm u và kỳ bí với sương bay là đà trên đỉnh, làm cho người khách lạ không ít xuyến xao. Đây là ngọn núi cao nhứt miền Tây, có nhiều thắng cảnh và chứa đầy huyền thoại. Núi Cấm có độ cao 716 mét, chu vi gần 30 ngàn mét, nằm cận Tỉnh lộ 948 thuộc địa phận xã An Hảo (Tịnh Biên, An Giang). Núi có tên chữ là Thiên Cẩm Sơn: núi đẹp như gấm lụa của trời!
Những chiếc xe nhỏ từ từ “bò” lên núi như những con kiến li ti giữa thăm thẳm bạt ngàn. Sự ngột ngạt của phố thị hoàn toàn tan biến hẳn. Từ màu xanh bạt ngàn của cây rừng xung quanh, chỉ cần phóng tầm mắt xuống phía dưới kia là thấy được màu xanh màu mỡ của đồng bằng hòa quyện với những làn khói đốt đồng mờ mờ, thăm thẳm.
Buổi trưa, nắng cong mình liệng xuống đất từng vệt sáng dài li ti pha chút sắc đỏ. Nắng loang lổ rơi trên mặt lá, ngủ quên bên những vồ đá ngang tàng, chơi trốn tìm trong những lùm cây. Ta đã đến với gió, với núi rừng và bao la trời mây. Ta đã về với mênh mông…
Núi Cấm rộng lớn và rất nhiều điểm đến kỳ thú, dù có dành ra vài ngày có thể vẫn chưa khám phá hết. Có hai đường lên núi, đường xe và đường rừng. Trong tương lai, núi Cấm sẽ còn có thêm cáp treo, xe ngựa… Tuy nhiên, những người thích phiêu lưu vẫn chọn đường rừng để thử thách sức mình và tìm cảm giác thú vị khi chinh phục thiên nhiên.
Trên đường, ta đã nghe tiếng suối Thanh Long chảy ầm ào như mời gọi. Nước suối trong vắt và mát lạnh, chảy suốt ngày đêm, nước có nhiều hay ít tùy theo mùa nhưng không bao giờ khô cạn. Từ suối Thanh Long, đi tiếp sang điện Rau Tần - nơi lưu dấu ấn của võ phái Thất Sơn Thần Quyền lừng danh miền Nam đầu thế kỷ XX. Các lò võ ở Thất Sơn từng một thời cực thịnh với nhiều võ sư có tên tuổi nổi tiếng, chiến thắng nhiều trận đấu tại khu vực Châu Á. Tuy nhiên, một thời hoàng kim ấy đã qua, hiện nay Thất Sơn chỉ còn vài người biết võ, các võ phái gần như đã thất truyền.
Khi vừa thấm mệt với những đoạn dốc, cũng là lúc khu “cao nguyên núi Cấm” hiện ra bất ngờ và huyền ảo. Đây là “lòng chảo” nằm ở độ cao khoảng 500 mét ở trung tâm núi. Nơi đó, hồ Thủy Liêm bất chợt hiện ra giữa khung cảnh núi rừng hùng vĩ, sóng gợn lăn tăn soi bóng mây trời, những đàn cá đủ màu sắc tung tăng dưới làn nước trong khe, làm tôn lên vẻ đẹp huyền ảo của núi Cấm.
Nơi đó, tượng Phật Di Lặc uy nghi, chễm chệ một góc trời biên tái, sừng sững trước mưa rừng gió núi, luôn phóng ánh mắt hoan hỷ về tất cả mọi người. Pho tượng là một công trình nghệ thuật tôn giáo đồ sộ và độc đáo, nghệ thuật điêu khắc mang tính thẩm mỹ cao, sống động và hài hòa. Dù đứng ở vị trí nào trên các cao điểm của núi Cấm đều có thể thấy được pho tượng. Gương mặt an nhiên và nụ cười từ bi của Đức Phật soi bóng xuống lòng hồ như đã từ ngàn năm qua.
Bên trái tượng Phật Di Lặc là chùa Phật Lớn, được ông Bảy Do - một nhân sĩ yêu nước lập vào đầu thế kỷ XX với tên gọi Nam Cực Đường, vừa là nơi tu hành, vừa là hội kín chống Pháp. Trong chùa, ông đắp tượng Phật ngồi kiết già đẹp và phúc hậu, gọi là Đức Trung Tôn, tuy nhiên ngày nay không còn. Đối diện là chùa Vạn Linh nằm bên phải tượng Phật Di Lặc được trùng tu sau nhiều năm hoang phế do bom đạn chiến tranh. Những tầng tháp nối tiếp nhau cao vút, óng ánh giữa mây ngàn. Tượng Phật Di Lặc, chùa Phật Lớn, chùa Vạn Linh tạo thành ba cạnh của một tam giác, ôm trọn hồ Thủy Liêm vào lòng.
Bất chợt, một cơn mưa ào đến. Tuy không lớn, nhưng hình như nó đã chầu chực sẵn từ lâu, cắm từng giọt nước bơ phờ xuống vùng núi âm u. Núi đã lạnh lẽo nay càng lạnh lẽo hơn. Gió ào ào, như muốn cuốn bay đi tất cả để giữ lại nét hoang sơ u tịch của núi rừng. Gió và mưa quấn quít với nhau, xung quanh bốn bề mờ mịt trong những làn sương mỏng se sắt lạnh.
Rồi khi mưa tạnh, ta đứng yên lặng rất lâu như muốn lưu giữ lại không khí sâu thẳm lạ kỳ của núi rừng sau cơn mưa. Ta lại đi theo con đường dốc ngoằn ngoèo để leo lên vồ Bồ Hong - đỉnh núi. Con đường nầy có nhiều dốc và dốc nào cũng cao ngất, phải vất vả lắm mới có thể leo lên đến nơi. Nhưng đó chỉ là chuyện nhỏ so với những gì ta muốn tìm tòi, khám phá về vùng đất kỳ bí nầy. Vậy thì vất vả chút cũng có sao.


Những người hành hương thường cho rằng đi núi Cấm phải lên đến đỉnh để cầu mong những điều tốt lành, đi nửa chừng mà không lên đỉnh thì… uổng! Còn những người trẻ, khách du lịch phương xa thì chỉ nghĩ đơn giản là muốn tận hưởng cảm giác được chinh phục núi non hùng vĩ, được đứng trên “nóc nhà miền Tây”. Nên dường như đa số đều không ngần ngại chút khó khăn để chinh phục đỉnh núi.
Cuối cùng thì cũng đến. Càng lên cao không khí càng lạnh, sương mù phủ cả một vùng, nhìn ở đâu cũng chỉ thấy sương bàng bạc trăng trắng, có khi mây bay là đà trước mặt người. Vồ Bồ Hong không biết từ khi nào đã hình thành một “phố chợ thu nhỏ” nhộn nhịp. Trên đây cũng có những điện thờ dơn sơ là nơi sưởi ấm tinh thần cho nhiều du khách trong cuộc hành trình.
Dần tối, cả đất trời đều chìm trong màu đen huyền ảo, yên ắng, gió từ dưới thốc lên từng cơn lạnh buốc. Đồng bằng lúc nầy chỉ còn là những đốm sáng nhỏ li ti từ các đô thị. Từ dưới triền vọng lên tiếng chuông chùa văng vẳng trong sương núi và tiếng côn trùng kéo rời rạc. Gió trên cao rồi gió dưới thấp cứ phần phật thổi về.
Trên núi đêm nay, phải chăng có người lữ hành nào cao hứng, cứ cất lên những câu vọng cổ thật dài, trải ra một vùng núi thâm u. Ai là người đã ca trong đêm đó, để người nghe cứ ngỡ như giọt phù sa đi lạc đâu đây hay ghe thương hồ của ai đang neo đậu. Chuyến đi chưa kết thúc mà đã có kẻ nhớ đồng bằng, nhớ mùi khói đốt đồng thơm vị tháng Giêng bay dài theo năm tháng. Giấc mộng “giang hồ lãng tử” chợt vỡ oà thay vào đó là giấc mộng đất trời kiêu sa. Ta thiếp đi trong tiếng đàn, tiếng gió ngay khi màn đêm vừa trở mình…
Sáng sớm khi mặt trời chưa lên, phố núi chập chùng trong sương dày đặc, hơi lạnh tỏa ra se se thú vị. Mặc dù trời còn rất sớm, nhưng đã thấy khách hành hương có mặt ở đây không biết tự lúc nào, tấp nập, huyên náo nhưng cũng rất bình dị, gần gũi. Một đêm rồi, ta phải xuống núi thôi. Đứng trên đỉnh Bồ Hông, nhìn lại một vùng đồng bằng, xa xa là núi Tà Lơn, gần nữa là núi Dài, núi Tượng, phía bên kia là những vạt đồng đầy phù sa…
Nhưng chớ vội, nơi đây còn quá nhiều hấp dẫn, bao ngọn đồi, hang động chìm trong bức màn kỳ ảo từ những truyền thuyết nửa thực nửa hư. Vồ Cây Quế cheo leo bên sườn núi, đường lên cao ngất phải chăng để thử sức kẻ du hành, để rồi khi đến nơi ta sẽ được thiên nhiên bù đắp xứng đáng! Điện Mười Ba là hang đá có mười ba tầng thông nhau, người ta truyền rằng vào điện xem như một lần được “tái sanh”. Vồ Thiên Tuế là nơi in dấu chân chúa Nguyễn Ánh trên đường phục quốc, ngày nay còn ấm khói hương thờ phượng của nhân dân. Vồ Ong Bướm là nơi thủ lĩnh khởi nghĩa người Khmer là Acha Xoa (người Việt gọi là Ong Bướm) đã từng đóng quân. Hang Đơn Hùng Tín là nơi tướng cướp trứ danh miền Tây một thời - tên thật là Lê Văn Tín - đã từng trú ẩn. Và hang Bác Vật Lang mãi là ẩn số sau khi kỹ sư Việt Nam đầu tiên Lưu Văn Lang xuống thám sát và trở lên tuyệt khẩu đến cuối đời.
Núi Cấm - không chỉ đơn thuần là du lịch, hành hương, ngoạn cảnh, mà còn là nơi nghỉ mát tuyệt vời, còn lưu giữ một kho tàng văn hóa dân gian đặc sắc. Lên với núi, ta có những phút giây thoải mái, bỏ quên đi bao mệt mỏi, bộn bề thường ngày. Để rồi khi xuống núi, hy vọng tâm hồn sẽ được cân bằng để sẵn sàng tiếp tục cho những ngày sắp tới. Nắng đã chồn chân, ta phải về thôi, về với đồng bằng sau một đêm ôm mộng liêu trai. 

Thất Sơn, 7/2010
VĨNH THÔNG

© Tác giả giữ bản quyền, vui lòng ghi rõ nguồn khi sử dụng

Tất cả bình luận [ 0 ]


Gửi bình luận