Từ kinh thành đến khẩu thần công - thơ Vĩnh Thông

20/09/2012
Có chút hương nào khẽ lay động phía xa
Những tán bàng xanh mềm nhũn tự do run trong gió
Những khẩu thần công thuở nào đứng đờ ra trơ trọi
Như nghịch lí đời thường… cứ vậy, vẫn đeo mang !

Ta tìm về, khi tất cả đã tàn hoang
Những khẩu thần công nằm im dưới mái ngói
Những đá gạch, sắt đồng ủ mình trong lớp bụi
Tất cả sẽ phai tàn. Và thời gian sẽ mang đi !

Còn lại gì, khi cung điện buồn dần theo lá rụng
Nắng dệt, mưa cài, quyện vào đêm kinh thành côi cút
Buông lỏng những buổi họp chầu không tấu sớ
Không phi tần, khanh tướng… cũng không vua.

Đền đài, phế tích của ngày xưa
Nào đâu “Thiên mệnh”, “Thiên uy” ? Xa xôi lắm !
Một sắc chỉ truyền quân, súng thần công  không bắn tới
Đâu thấy vảy Rồng rơi giữa Long ngai !

Mọi thứ sẽ dần trôi - và gió bụi miền xa sẽ thổi
Hôm nay, một gã thần dân lang thang dưới mái kinh thành.


Vĩnh Thông

© Tác giả giữ bản quyền, vui lòng ghi rõ nguồn khi sử dụng

Tất cả bình luận [ 0 ]


Gửi bình luận