Kể chuyện Lý Chiêu Hoàng - thơ Nguyễn Tấn Ái

31/08/2012
Được nhà thơ trẻ Thạch Thảo (Bình Dương) gửi tặng tập thơ "Dụi mắt nhìn đời" của tác giả Nguyễn Tấn Ái, nằm trong loạt sách thuộc diện hỗ trợ "Chương trình tình thương và thơ ca" của quỹ học bổng Phạm Trường Tân. Trong tập có một bài thơ khá ấn tượng, khá "lạ". Mặc dù "đi ngược" quan niệm của nhiều người, nhưng lại mang đậm tính nhân văn. Tác giả không dùng cái nhìn của sách vở, mà bằng cái nhìn của tâm hồn, của tình thương, nỗi đau thời thế. Xin giới thiệu bài thơ "Kể chuyện Lý Chiêu Hoàng" của Nguyễn Tấn Ái.


KỂ CHUYỆN LÝ CHIÊU HOÀNG
thơ Nguyễn Tấn Ái

Hình như trong ngàn trang giáo án của ta còn thấp thoáng một chuyện tình.
Bài giảng ta mang lên lớp một nửa, nửa giấu trong hộc bàn ta chẳng giảng cho ai đâu
Mai rồi em ra trường, hay hớm gì những niềm đau
Thà đóng kín. Mà lệ cứ nhòa trang cổ sử.

Ta đã mời các em cùng ta đi thăm các vương triều Đinh Lê Trần Lý
Gỡ lớp rêu phong mà chiêu niệm những đền đài
Đã khóc hoài nàng Kiều nhan sắc nào cho con tạo đùa dai
Và trắng trời tiếng gọi Mị Châu gửi người tình lang bội bạc.

Này em, hãy còn đó nỗi xót xa chuyện tình oan khốc
Ta mời em cạn li bi kịch Lý Chiêu Hoàng
Đời có lúc đẹp như cô gái nhà giàu tặng áo gã bán than
Cũng có lúc đau như vương phi ngậm ngùi ngôi phế truất.

Chiêu Hoàng, Chiêu Hoàng! Tám trăm năm còn nguyên niềm buốt nhức
Thân nữ nhi mà gồng gánh cả một vương triều
Ngôi cao nào đâu dễ chọn tình yêu
Vương tử họ Trần hào hoa không thật lời xe tơ kết tóc!

Có thể như nhân loại ngàn lời yêu mà cũng là không thể
Khi lời yêu nhen nhóm một mưu đồ
Khi hồi môn là cửu ngũ ngôi cao
Trách hờn nên chăng khi Thủ Độ cũng là thủ đoạn.

Lịch sử rồi nghìn năm truyền rao khúc ca hoành tráng
Diên Hồng ấm lòng dân, cửa Hàm Tử, bến Chương Dương
Rồi sẽ còn nồng nàn bao khúc văn chương

Giá như, ờ giá như không có câu chuyện nàng vương phi họ Lý.

Thay đổi một vương triều chuyện đâu chỉ là mộng mị
Nhẹ dạ sao công chúa đâu ngờ bi kịch diệt vong
Này em, ngấn lệ mà chi, cũng như ai ta lòng xót với lòng
Giọt lệ nhỏ xuống mồ hoang vùi chôn cả một dòng tôn thất.

Anh hùng ư?
Ném sinh linh vào vòng được thua còn mất
Trần Cảnh vạn kiếp sau còn nợ một chân tình
Kẻ đế vương mà yêu rất thấp hèn
Hùng sử ngàn trang không che nổi một dòng nhơ nhuốc:
- Khởi nghiệp bằng trái tim bội bạc!

Này em, câu chuyện của ta chẳng thể lạc quan, ta chẳng thể dối lòng
Bài học cuối cho ngày mai vào đời em nhập cuộc
Đã yêu xin trải lòng gan ruột
Đừng như ai nhơ nhuốc suốt ngàn sau.

Này em, đôi mắt em buồn giọt lệ nào trên gò má lăn mau
Nào hay gì câu chuyện tình buồn, đã lỡ rồi thôi ta đành có lỗi
Cũng chỉ mong sao hành trang em ngày sau trên đường đời chông chênh chìm nổi
Mà vẹn nguyên một trái tim không lấm láp bụi đời.

Thôi nhé, ta mong trong đời rồi em sẽ vui
Ngày mai xa trường, giáo án ta trao cho như lời tình tự
Sống là gắng giữ hồn thơm như trang giấy mới
Mặc đua chen khuôn mặt người khuất lấp những mưu toan.


Nguyễn Tấn Ái


© Tác giả giữ bản quyền, vui lòng ghi rõ nguồn khi sử dụng

Tất cả bình luận [ 0 ]


Gửi bình luận