Nghe chuông - thơ Vĩnh Thông

24/04/2012
Lên núi. Tìm Tiên
Gặp vách đá dựng chạm mây chạm gió
Dưới chân từng bậc từng bậc thang tình
Kéo chùng đôi chân lên xuống
Đá níu ta
Hay ta đang loay hoay từng bước đời chưa vững
Giống như lần đầu
Vịn tay mẹ… tập đi !

Lên núi. Tìm hoa
Chỉ thấy cỏ cây lô nhô cọ vào ký ức
Chẳng ai ôm ta giữa núi đồi bàng bạc
Để cho sương giăng trắng mái đầu
Ở đằng xa
Mấy vạt rừng thưa thấp cao lỏm chỏm
Tiếng vọng của đại ngàn ngân vào muôn hướng
Hỏi còn ai ở, ai đi ?

Lên núi. Tìm ai
Giữa bộn bề người lên kẻ xuống
Mấy chùa am dưới triền rơi vào thinh lặng
Nắng nun dài theo hơi thở ban trưa
Có ai không
Để ta chợt nhớ chợt quên như bao lần xa xứ
Giữa mênh mông
Còn biết khóc cười.

Lên núi
Không mong gì tìm gặp Tiên gặp Phật
Chỉ hi vọng gặp chính mình
Giữa tiếng chuông chùa thăm thẳm bình an…

Vĩnh Thông


© Tác giả giữ bản quyền, vui lòng ghi rõ nguồn khi sử dụng

Tất cả bình luận [ 0 ]


Gửi bình luận