Chùm thơ mùa nước nổi của Trúc Linh Lan

09/10/2011
altNhà thơ Trúc Linh Lan, sinh năm 1953, quê ở Hậu Giang. Nguyên Phó chủ tịch Hội VHNT Hậu Giang. Đã xuất bản 4 tập tiểu thuyết và 2 tập thơ, in chung nhiều tuyển tập, đạt một số giải thưởng khu vực. Nhà thơ Trúc Linh Lan vừa sáng tác 3 bài thơ lấy cảm hứng từ mùa lũ 2011, xin giới thiệu cùng bạn đọc.


NHỮNG TRIỀN ĐÊ VỠ

Nước tràn về cuồn cuộn cuồn cuộn…
Cuốn phăng đi nhà cửa ruộng vườn…
Thương hạt gạo không kịp mùa sinh nở
Con cá chết chìm khóc tiếng bi thương.

Ba chống chiếc xuồng nước mắt rưng rưng
Trắng đồng mênh mông,
Tuổi thơ rét mướt,
Màu xanh của lá ửng vàng trong nước
Tập sách trôi phập phều con chữ oặn đau

Mẹ nhóm bếp củi dừa ngọn khói lao xao
Chiếc võng ấu… ơ… dội vào tiếng sóng
Câu hát ru: sông dài cá lội…
Nay cũng ngập ngừng  tiếng gió khàn hơi

Cây lúa bời bời lao theo nước trôi xuôi
Miếng trầu bà nhai sao nghe đắng ngót
Cam, quít… rụng nụ vàng mưa tuôn trắng  đọt
Đê vỡ từng vạt buồn chết đuối giấc mơ xưa.

Tay đan tay chặn lũ trong mưa
Mặc đói lạnh thi gan cùng thần nước
Thạnh Mỹ Tây, Láng Linh, Bình Phú…
Biên giới nữa trăng rằm nhìn lũ cuốn đê trôi

Lũ về rồi,
Lũ sẽ đi thôi
Không làm nao núng người dân miền sông nước
Hãy để lại phù sa mở màng cây lúa
Mạ sẽ sai đòng, cây trái biếc màu xanh
Con trẻ lại đến trường học truyền thuyết Sơn Tinh…
Ba chống xuồng ca vài câu vọng cổ,
Mẹ kho mắm cá linh  chấm bông điên điển
Ngọn lửa ấm mỗi nhà… hạt gạo ngọt lời ru!

Mùa lũ, 4 tháng 10 năm 2011


CON CÁ LỘI SÔNG DÀI

Nước lên rồi phải không em
Bông lục bình  trôi đâu mất
Thắt thẻo vùng trời xưa một màu tím ngắt
Chiếc lá thu vàng ửng một mùa thương.

Làng nổi bập bềnh trong khói trong sương
Ai đứng đó thèm một vòng tay ấm áp
Câu vọng cổ bên kia sông nỗi đời lạnh rát
Gió thổi vọng phu buồn một khúc lìa nôi

Nước lên rồi,
Không còn ai  đốt ngọn đèn treo
Cột đáy rung rung quạnh hiu đứng ngó
Phù sa trôi đi, phù sa ngọt đỏ
Tìm đâu thấy  tiếng cười hẹn một thời yêu

Con đò chồng chành số phận hẩm hiu
Em tách bến câu ca dao buồn rớt lại
Nước lớn xuôi gặp con cá lìm kìm ngày ấy
Con vịt chết chìm …bỏ lại nhớ thương.

Quạnh quẻ cánh đồng, quạnh quẻ mù sương
Chiếc xuồng mồ côi gieo neo bến lạ
Từ độ em đi, đường đời đôi ngã
Đau đáu một tiếng cười nước mắt rơi rơi

Nước về rồi.
Nước lại đi thôi!
Đâu ai giữ được một thời vụng dại
Con cá lội biệt tăm biết theo sông dài trở lại
Không phải duyên vợ chồng …còn ai để đợi mong?

Mùa nước nổi, tháng 9.2011


KHUYA CHÂU THỔ

Bỏng rát da thịt đón mùa đông về
Lá treo đời oằn mình sinh nở
Con sông Hậu đỏ phù sa châu thổ
Biếc cánh lục bình chở kiếp mưu sinh

Chèo nhọc nhằn thời mẹ thời ông
Giọt mồ hôi cong khô ánh mắt
Con gió thổi quất vào bờ ràn rạt
Chạm nỗi buồn câu hát lý long đong

Chim sẽ liệng qua đồng mang theo lá trầu không
Tìm bông cau nở trắng vườn con gái
Một chút vôi nồng tình đầu vụng dại
Len lén nụ hôn đầu ngọt lịm trái tương tư

Ta xuôi về đâu tìm một tiếng ầu…ơ
Gió đưa bụi chuối… sóng xô dạt tiếng ru khuya khoắc
Con cua mơ cánh đồng cội nguồn mưa khóc
Để con ốc lạc đường trôi dạt kiếp bùn đen

Ta không lạy trời cho gió thổi lên…
Chỉ mong mưa xuống cho mùa màng mẫy hạt
Thương hột lúa một đời góp nhặt,
Trầm xuống đất nâu ngọt dòng sữa nuôi đời

22.09.2011

===================
TRÚC LINH LAN
===================

© Tác giả giữ bản quyền, vui lòng ghi rõ nguồn khi sử dụng

Tất cả bình luận [ 0 ]


Gửi bình luận