Một lần về Bác Ái - thơ Vĩnh Thông

05/07/2011
Bạc lưng phố
Nắng xuôi về Bác Ái (*)
Chở dùm ta theo với nắng ơi !
Ta muốn nếm cái chát nồng tinh khôi của cát
Cát nhớ khói đồng
Miền ngược nhớ miền xuôi.

Lên Bái Ái,
Thăm thẳm chiều Rắc Lây (**) ghẹo gió
Nụ cười trên nương đeo đẳng bóng mặt trời
Chợt nhớ em
Đôi mắt Rắc Lây bừng sáng
Sâu và trong, xuyên thủng màn mây.

Người Bác Ái
Quẩn quanh cùng khổ
Hết đói đến nghèo, gạo muối tìm đâu ?
Vách đất nhà tranh như nông rộng từng đêm
Khi gió bão thổi về như… “mở hội”

Nước cũng thiếu, áo quần ít ỏi
Tắm cát giữa đồng nhễ nhại mồ hôi
Ngày đội nắng, đêm bình phong chắn gió
Xé nát rừng, đá núi cũng bơ vơ.

Em ơi !
Mùa nầy quê anh đang vào vụ
Anh không chờ nước lên
Để tắm mình trong phù sa và gối đầu lên gốc mạ
Mà quá giang nắng về Bác Ái quê em.

Mưa Bác Ái
Ngẩng mặt khóc cười
Dân Rắc Lây
Lênh đênh chìm nổi
Chờ con chim Ta Leo (***) huyền thoại
Đem hạnh phúc về… thương lắm Rắc Lây ơi !

 Vĩnh Thông

________________________________________
(*) Một vùng quê nghèo thuộc tỉnh Ninh Thuận
(**) Một dân tộc sống ở Bác Ái
(***) Loài chim mang lại hạnh phúc theo truyền thuyết của người Rắc Lây


© Tác giả giữ bản quyền, vui lòng ghi rõ nguồn khi sử dụng

Tất cả bình luận [ 0 ]


Gửi bình luận