Sẽ còn gì Tổ Quốc chúng ta - thơ Vĩnh Thông

18/06/2011
Sẽ còn gì, Tổ Quốc của chúng ta
Nếu một ngày người phương xa giày xéo
Còn gì nữa tiếng ê a thanh bằng thanh trắc
Khi em ta chẳng được học tiếng ông bà ?

Còn lại gì Tổ Quốc của chúng ta
Tóc búi dài không còn nhô cao sau gáy
Áo bà ba chẳng phấp phơ lưng thon con gái
Quê mẹ ơi, có khóc cũng được gì ?

Thế hệ chúng ta đã từng thấy chiến tranh
Qua màn phẳng - ảnh và phim sống động
Nhưng chưa bao giờ nếm được vị mặn
Của mồ hôi quê giành từng tấc đất ngàn đời.

Chúng ta biết rằng súng đạn vô tri thôi
Nhưng nó giết những ước mơ bé nhỏ
Nó dìm em ta vào con đường mù mịt
Nó gầm lên, xé những thớ thịt quê nhà.

Không ! Mày không thể từ quá khứ bước ra
Không thể cướp cái cơi trầu ngàn đời ông bà ta chung nếm
Không thể chạm, dẫu là từng giọt nước
Hỡi những bóng ma nuôi mộng bá quyền !

Không ! Ta không muốn đau nỗi đau mất mát
Không muốn thấy cảnh mẹ già dõi mắt trông con
Không muốn nước mắt, không tiếng bom gầm đạn xé
Đất nước tôi ơi ! Quá đủ những đoạn trường…

Vì hai tiếng “quê hương” mà ta sống
Vì hai chữ “đồng bào” mà ta yêu
Đừng im lặng ! Hãy vùng lên khí phách !
Nhắm thẳng chúng mày
Bắn bốn ngàn năm lịch sử hào hùng tiêu diệt lũ sói lang.

Phải đứng dậy dẫu ta là con trẻ
Ngọn bút nầy cũng sẽ cắm vào mặt chúng bay.

Năng Gù, 9/6/2011
Vĩnh Thông

© Tác giả giữ bản quyền, vui lòng ghi rõ nguồn khi sử dụng

Tất cả bình luận [ 0 ]


Gửi bình luận