Nắng Nhơn Hưng - thơ Vĩnh Thông

29/01/2011
Ruổi rong sương trắng một miền xa
Và cùng gió núi về biên giới
Nắng vẫn che trên đầu vời vợi
Giọt mồ hôi thấm đất mặn mà.

Ngẫu hứng rơi nồng nắng Nhơn Hưng
Lẳng lơ sóng nước chiều Vĩnh Tế
Chợt nghe tiếng gà ai đang gáy
Vụt cho thắm cả nắng loang dài.

Nắng chầm chậm đi, buồn thôi rơi
Nhớ điều gì mênh mang rất thật
Mùi bông tràm xông cùng hương đất
Thấm rượu nhân tình. Cạn chẳng say.

Nắng vẫn nung đốt bên bờ bụi
Nung miền gió cát cháy ban trưa
Nung trên mái tóc người lầm lũi
Bỗng dưng trẻ lại giữa vườn thưa.

Bỗng dưng thấy trẻ giữa vườn xưa
Nắng ở xứ xa - nắng xua mưa
Xua tình nhân thế xa cõi tạm
Trắng cõi phù sinh, trắng bông tràm.

Tịnh Biên, 7/2010
Vĩnh Thông

© Tác giả giữ bản quyền, vui lòng ghi rõ nguồn khi sử dụng

Tất cả bình luận [ 0 ]


Gửi bình luận