Máu thương hồ - thơ Vĩnh Thông

07/11/2010
Ta vẫn về đây bên trang văn 
Bên khung cửa nhỏ mỗi hôm rằm 
Bên dòng sông chảy qua đời mẹ 
Để đêm về lại đau nhói, băn khoăn. 

Mộng thương hồ thì cứ đầy trăng 
Mà nỗi nhớ chưa một lần nguôi được 
Chiếc xuồng nhỏ vẫn xuôi về phía trước 
Như cuộc đời vỗ ngọn sóng phù du. 

Nghe nước mắt mẹ giữa mùa thu 
Canh cho dòng sông thức giấc 
Sông lại canh cuộc đời người ngư phủ 
Đi một vòng vẫn trở lại chốn xưa. 

Máu thương hồ cứ rong ruổi nắng mưa 
Như con chim mơ về đất hứa 
Lênh đênh mái chèo, lắc lư cây bẹo 
Chiếc xuồng đời khăm khẳm tiếng đờn ca. 

Ca rằng: “Anh, công tử không nhà…”. 

Bỏ kiếp thương hồ. Hề ! Lang thang 
Hôm ra đi dòng sông không tiễn biệt 
Đã quên mái chèo thì còn gì cây bẹo 
Ra đi mà thổn thức trăm ngàn. 

Thôi thì ta lại quay về bến 
Cũng xuồng bần, cũng sên sến đờn ca 
Cũng là: “Anh, công tử không nhà…”. 


Năng Gù, 12/8/2012 
Vĩnh Thông

 
© Tác giả giữ bản quyền, vui lòng ghi rõ nguồn khi sử dụng

Tất cả bình luận [ 0 ]


Gửi bình luận