Cùng đọc thơ của cây bút trẻ Rêu

01/01/2017
Rêu là cây bút trẻ 8x, tên thật là Bùi Thị Phong Lan, hiện cư trú tại TP. Biên Hòa - tỉnh Đồng Nai. Chị tốt nghiệp ngành Ngữ văn Pháp trường ĐH KHXH&NV, hiện đang là nhân viên văn phòng tại Sài Gòn. Thích du lịch bụi và cà phê, sáng tác thơ và có nhiều tác phẩm được đăng trên tập san Áo Trắng.
* * *


CÀ PHÊ ĐEN ĐÊM ĐÔNG

Tách đen lề mề rơi,
Cùng nhịp đồng hồ tích tắc…
Em... 
Tan vào đêm đen

Khẽ khuấy ly đen
Không đá, không đường
Nhấp môi...
Giấc ngủ bỏ em…

Mưa trong đêm
Trong mùa đông rất nhẹ,
Hắt vào dòng nhật ký
Chữ “yêu” nhoè dần…

Em lang thang
Trong đời rất lạ
Ai vào gõ cửa
Lẽn bẽn, vụng về hé ra…

Quán quen còn đâu
Một nửa sông trăng quên trôi đi mất,
Cà phê đen hoá ngọt
Cho nụ hôn len khói thuốc bay xa…

Đêm, 
Em và cà phê...
Tan vào nhau
Thành dòng kỉ niệm
Có em và anh,
Bàn tay sưởi ấm bàn tay
Nhìn nhau trong thinh lặng
Phố lên đèn ta bước song song…

Vụng về, ta mất nhau…
Để đêm đen không còn nhau nữa
Chỉ còn mình em pha ly cà phê muối
Cho chuyện tình một thuở xa xăm...

Em vùi kí ức vào đống tro đêm
Đợi ánh dương nhẹ nhàng thức giấc...

Đêm đông, ly cà phê nguội ngắt
Em cố phủ mờ đi mảng kí ức rêu phong…


TÌNH YÊU ẤY

Tình yêu ấy, ta giữ lại cất đi…
Người quay lưng đừng nhìn lại nhé!
Trái tim run, nước mắt nào rơi mãi…
Xa nhau rồi, ta giấu hết yêu thương!

Chìa khóa bạc, ly cà phê đầy vơi…
Bàn tay nắm sao nay chơ vơ thế?
Người nhìn ta, chẳng tình yêu trong mắt,
Ta lặng đi, bao nỗi nhớ rớt rơi…

Hơi ấm xưa, ta gửi lại cho người
Mùi thương nhớ vẫn còn vương tóc rối,
Ai đi qua có còn mong và ngỡ…
Thôi cho quên, thôi đừng tiếc nhớ chi…

Sớm heo may xách balô xuống phố,
Cà phê đen và trăn trở giao mùa,
Cơn gió nào cứ bay về hỏi mãi
Những chuyện tình qua giấy báo thời gian…





MÙA VỀ

Đông về rồi, sáng sớm nhẹ nhàng những ngọn gió lành mát lạnh
Tự ôm mình, co ro gió…
Vì ta vẫn bước đi một mình, không có nghĩa là cô đơn…
 Đơn giản chỉ là chờ đợi

Chờ một vòng tay ấm, chờ một lời hỏi thăm,
Chờ một dấu hiệu mà ta cũng chưa biết là gì…
Tự nhủ: chờ đợi là hạnh phúc
Mà hạnh phúc thì mong manh đến lạ…
Phải chăng vì tay mình quá bé,
Nên bao nhiêu yêu thương cứ lọt qua kẽ tay đi mất…

Đông lùa, cây bàng trong hẻm nhỏ đỏ trút từng chiếc lá…
Nhưng chẳng bao giờ là chiếc lá cuối cùng…
Cây bàng còm cõi góp nhặt từng cơn gió se sắt
Thêm chút yêu thương chờ đợi xuân sang dệt lá xanh non…

Mà không hiểu những điều nhỏ nhoi làm nên những thứ lớn lao…
Mà tình yêu thì chẳng bao giờ đủ…
Nên đôi lúc chơ vơ giữa những lối đi xa lạ,
Đường thì dài, rất dài phía trước…

Yêu mùa đông, từ cái buồn rất nhẹ…
Một chút vu vơ để nhìn lại chính mình…
Bao giờ những yêu thương ấy vẹn tròn?
Cho những cơn mưa đông nhẹ hạt khỏi làm nhòe chữ “yêu” trong tay nhỏ…

Cho ta một ngày mới,
Mở cửa đón gió đông về…
Rồi những nụ cười sẽ đến, và những vòng ôm sẽ chặt…

Cho mùa về se sắt yêu thương…

RÊU

© Tác giả giữ bản quyền, vui lòng ghi rõ nguồn khi sử dụng

Tất cả bình luận [ 0 ]


Gửi bình luận