Chùm thơ của cây bút trẻ Nguyễn Vũ Hồng Khương

06/01/2017
Cây bút trẻ Nguyễn Vũ Hồng Khương sinh năm 1996, quê quán Phù Cát - Bình Định, hiện đang là sinh viên ngành Sư phạm Văn trường Đại học Quy Nhơn. Bạn sáng tác từ thời trung học, đến nay đã có tác phẩm đăng trên các báo và tạp chí như Bình Định,Văn nghệ Bình Định, Áo trắng…
* * *


BẢN PHÁC THẢO MÙI HƯƠNG…

Ai lặng nghe thơ thẩn giữa đời
Nghe hương yêu trong từng thớ nhớ
Chiếc lá già nghiêng mình trăn trở
Nhịp đời…
Nhuốm hơi thở…
Sạm đen…

Ai từng một lần trộm nghe bài hát thân quen
Từ chiếc hộp bé xíu của cô bé nhà hàng xóm
Bàn tay đặt hờ trên cuốn sách dày cộm
Lọt thỏm…
Ăn mòn thành giai điệu
Méo mó những hình thù những nốt nhạc lạ quen…

Ai từng mơ một bầu trời
Nấp sau ô cửa sổ trên cao
Khoảng vuông choãi thành vệt sáng
Tựa hồ khối rubic nhiều màu trống  mảng
Ngưng đọng thời gian, ngược dĩ vãng
Hồi sinh

Ai chợt nghe thoảng hoa bưởi trong đêm
Trang cổ tích lem nhem
Ngỡ em vừa tròn  mười tám
Ngỡ hương xưa
Ngỡ bàn tay chạm
Ngỡ thật… rất thật… trong mơ…

Những con chữ cựa mình
Những dòng kẻ già nua
Xấp bản thảo giao mùa
Tháng cũ đi rồi, tháng mới hãy còn  xanh…
Và một ngày lục lọi thời gian
Vụn vặt những mùi hương xưa còn ủ….


Ô CỬA SỔ…

Tháng năm của tôi là bụi hoa vàng rắc lên ô cửa sổ
Tuổi trẻ trơn tuột luồn mình qua khe hở của những chiếc kim
Giấu một cánh phượng hồng huyễn hoặc thời gian buột lại
Nào ngờ đâu, sáng nay, mùa lại gọi mùa….

Bên khung cửa, đôi sẻ nâu ngậm sợi nắng vàng đậu lên nhánh bằng lăng tím
Ngày qua ngày, đan tổ ấm êm êm
Chiều giông gió, cành hoa biền biệt tím
Biền biệt bay, cánh chim nhỏ chẳng về

Khép cánh cửa nâu, nghe tiếng bản lề cũ kĩ cọt kẹt than thở
Thời gian bào mòn ngay cả những cơ hội đóng mở của nhau
Con chim nhỏ thôi khản giọng gọi bạn tình trở lại
Dĩ vãng trăm năm không bia đá tuổi tên…

Sáng nay mở cửa, nghe gió lạnh về
Xác con chim nhỏ nằm kề tổ xưa…


TẾT VỀ

Tôi nghe sương hé nở
Giọt tình
Nở ban mai
Tôi nghe hương chen gió
Dệt thơm chiếc khăn dài.

Phố biển ngày đầu xuân
Hoa nở
Thành bọt  sóng
Bờ môi em chín  mọng
Em - Thiếu nữ báo xuân.

Tôi nghe vị bâng khuâng
Tết về
Xuân bên cửa
Tôi lớn thêm tuổi nữa
Vị Tết
Càng nhạt hơn…

Kẹo, mứt vẫn đầy khay
Mai cười
Đào e ấp
Chợ Tết, vẫn tấp nập
Sao…thiếu mất điều gì?

Tết về…
Tôi lớn hơn…

NGUYỄN VŨ HỒNG KHƯƠNG

© Tác giả giữ bản quyền, vui lòng ghi rõ nguồn khi sử dụng

Tất cả bình luận [ 0 ]


Gửi bình luận