Viết ngắn: Dừng lại và tách mình

30/07/2016
1. Biết sáng tạo, biết dừng lại
Viết văn thơ là sáng tạo nghệ thuật. Đọc câu này, bạn sẽ nghĩ tôi đang nói huề vốn, bởi ai cũng biết điều đó, nó tất nhiên là phải thế, vậy thì phát biểu câu đó làm gì? Thiệt ra tôi nói câu nầy bởi vì, mặc dù ai cũng hiểu điều đó, nhưng không phải ai khi đặt bút viết cũng đều đang sáng tạo nghệ thuật. Có những thứ, viết chỉ là viết, nhưng không phải là sáng tạo nghệ thuật.
Sáng tạo, tất nhiên bạn không giẫm lên lối mòn cũ kỹ mà người đi trước đã giẫm nát bèn bẹt, và đồng thời cũng không lặp lại chính mình. Bạn phải mới, nếu không mới thì không sáng tạo, mà là “tối tạo”. Làm mới, ban đầu cũng đừng quá quan trọng thành quả, nói thẳng ra là nếu có dở cũng chớ vội buồn. Vì khi bạn chịu làm mới, thì ít ra bạn cũng đã sáng tạo, đã đáng khích lệ rồi. 
Nhưng, quá chăm chăm vào việc làm mới trang viết của mình, bạn lại dễ sa vào việc chú trọng kỹ thuật, bóng bẩy, lạ lẫm, này nọ… Điều đó khiến bạn dễ sa vào công việc lắp ghép chữ, thiếu hẳn cảm xúc. Bạn dùng từ, đặt câu rất mới, nhưng người ta chỉ đọc một lần rồi buông xuống, thậm chí không đọc hết cả tác phẩm nổi, vì bạn không gây được cảm hứng nơi người đọc, họ chỉ thấy cái thứ đang đọc là một mớ chữ nghĩa được nhào nặn khô khan. Mới cỡ nào, độc cỡ nào, mà không nối nhịp được với tâm hồn người đọc, thì viết cho ai?
Vậy nên, nói dễ mà không phải dễ. Tất nhiên, tôi cũng không hoàn toàn làm được. Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi không có quyền nói. Nói là để chia sẻ cùng nhau, nói là cách tự nhắc nhở mình.
Nếu không làm được, cứ nghỉ. Chẳng ai đuổi việc bạn, bạn có quyền nghỉ giờ nào mình thích, và sau đó “nhảy vô” bất cứ lúc nào mình muốn. Không phải nghỉ dăm ba bữa, có khi phải hàng tháng, hàng năm, thậm chí chục năm, không sao cả. Đối với một thứ mình chưa làm được, thay vì cứ cắm đầu vào đó để tạo những sản phẩm không vừa ý, thì nên dành thời gian đó để làm những thứ khác, biết đâu sẽ gặt hái được thành công ngoài mong đợi. Nhà hết gạo, mẹ đang đi chợ mua gạo, thay vì bỏ phí thời gian ngồi đợi gạo cũng chẳng được gì, hãy dùng thời gian đó để luộc rau, vậy đó!
Làm được thì bắt tay vào làm, không được thì học và có quyền thử nghiệm. Nhưng nên nhớ, đừng xem “sản phẩm thử” là “sản phẩm thiệt”. Không có gì phải gấp!

2. Riêng tôi: cho một sự tách mình
Đã lâu, tôi muốn và cố gắng thực hiện: tách mình khỏi đời sống văn chương. Điều đó không có nghĩa là dừng viết. Vẫn viết, nhưng một mình viết, lặng thầm như công việc của riêng mình. Không tham gia vào những thị phi.
Từ những ngày mới viết, tôi đã không thích chen lấn vào không gian xô bồ của đời sống văn học. Không hội hè, không giao lưu, không họp mặt. Kể cả xã giao, làm quen, tất tần tật cũng không. Đôi khi có thiệp mời, chẳng đặng đừng, phải có mặt chốc lát. Càng lớn, càng lâu năm với nghề, ý muốn tách mình càng mãnh liệt.
Đến nỗi, nói, tôi cũng không.
Như vụ cô giáo Lam, vụ thơ nửa tỷ… mặc họ, nói làm gì. Bạn Facebook trong giới sáng tác đông, nhưng tôi lại rất chán đọc những bàn luận như những vụ đó. Bởi trong số đó, có những status sâu sắc, nhưng xin lỗi, cũng đầy những status sặc mùi thể hiện. Thậm chí, chửi cả những cây bút gấp đôi tuổi đời của mình. Nếu họ sai, có trăm ngàn cách để nói, tại sao ta phải dùng phong cách của hàng tôm cá?
Tôi chỉ là một người làm việc sáng tác, cắm đầu vào trang viết. Làm được cái gì, hưởng thành quả cái đó, vậy thôi. Quan tâm chăng là vài giải thưởng lớn trong năm, tìm sách đọc. Còn bao nhiễu nhương ngoài kia, xin được đứng ngoài cuộc.
Xin làm người vô sự - nghe, thấy, biết, và im lặng mỉm cười cho qua.

VĨNH THÔNG

© Tác giả giữ bản quyền, vui lòng ghi rõ nguồn khi sử dụng

Tất cả bình luận [ 0 ]


Gửi bình luận