Lê Thanh My và quán chân núi

21/03/2016
Sinh năm 1966 tại Châu Đốc - An Giang. Nguyên Chủ tịch Hội VHNT Châu Đốc. Hiện là Phó chủ tịch Hội LH VHNT An Giang, Tổng biên tập tạp chí Thất Sơn, Phân hội trưởng Phân hội Văn học. Hội viên Hội Nhà văn Việt NamTập thơ đã xuất bản: Mơ hoa , Cho một người mãi xa, Phận lá, Trong ngôi nhà ký ức, Trôi, Lặng im lên tiếng, Cúi nhặt.


Quán chân núi

Quán nhớ ai mà mưa như trút nước
Những hạt thương trong vắt đến không ngờ
Ly phê đá dịu dàng vài giọt đắng
Để đêm về thức trắng cả trang thơ

Quán ở núi nên mây mù sương núi
Ghế liêu xiêu  những  nốt nhạc đa tình
Em liú riú ơi cô nàng nhỏ xiú
Anh mắt cười  muôn sao sáng lung linh

Ta nhớ quán không phải vì quán nhớ
Mà đơn phương chuyện mưa nắng vô tình
Ai biến ta thành người  lỗi hẹn
Cứ tự mình đến quán để làm thinh.


Dòng trôi

Thiên hạ lây lất rằm
em khuyết trăng tháng chạp
đêm nằm gọi phù sa vấn đáp
ơi mùa màng đi đâu?

Sông lững thững qua cầu
bờ bãi hồn nhiên níu kéo
hạt muối bỏ sông không sát cá
giọt nước mắt buồn sao vô tri

Mai này người đi
dòng trôi úp mặt thôi không tiễn
nước xuôi về phía biển
mưa lần dò nông sâu

Thôi đừng nhìn sông trôi đi đâu
mùa sẽ biết qua mưa nguồn sóng cả
sông vẫn vậy theo dòng đời hối hả
mấy khi lặng lẽ quay về. 


Đỉnh nhớ

Nôi yên ấm có khi nào người nhớ
Một đêm mưa đổ xuống cánh rừng
Nơi ngày xưa ta cùng người hò hẹn
Từng cánh hoa tràm mang màu nắng rưng rưng

Ừ, ngủ đi, những bông hoa lạc loài
Mang ánh mắt ta đi vào quên lãng
Hương của hoa hòa trong hương lãng mạn
Đã gửi vào hư không

Sẽ có người nhốt gió để thầm mong
Hơi thở ấy tìm về bên áo
Và một màu sen kỳ ảo
Trải lên nỗi buồn của ta...

Giấc mơ chập chờn những cánh cò trắng không nhà
Tiếng bìm bịp than giữa mùa nước cạn
Bậu xa rồi, ta tìm đâu thấy bạn
Ơi đỉnh nhớ mù sương !

Ta biết chờ ai khi đã cuối con đường
Rừng cũng bỏ ta quay về một phía.


LÊ THANH MY

© Tác giả giữ bản quyền, vui lòng ghi rõ nguồn khi sử dụng

Tất cả bình luận [ 0 ]


Gửi bình luận