Ngọc Phượng viết tiếp bài thơ tháng Giêng

02/02/2016
Nhà thơ Ngọc Phượng tên thật là Trần Thị Ngọc Phượng, sinh năm 1955, quê quán Khánh Hưng - Sóc Trăng. Công tác tại Hội VHNT Sóc Trăng, phụ trách Phân hội Văn học Sóc Trăng. Hiện nay cư ngụ tại thành phố Sóc Trăng, tỉnh Sóc Trăng. Đã xuất bản các tập thơ: Bài ca chim sáo, Thầm lặng, Nàng Hêrát, Điệp khúc của dã tràng, Ai cúi nhặt trời xanh…


Viết tiếp bài thơ tháng Giêng

Có một tháng giêng chợt buồn ngơ ngẩn 
Mình đợi nhau khi nắng xế qua thềm 
Nghe cái rét lùa qua khung ký ức 
Một mai về còn vọng thuở xa xăm 

Có một tháng giêng nồng nàn rót mật 
Dưới hoa xưa lặng lẽ ta chờ 
Bên trời thẳm đàn chim lá rụng 
Chợt quay về ghé lại trong mơ 

Có một tháng giêng nhạt nhòa như khói 
Ta trầm ngâm se mỗi sợi buồn 
Sợi bạc trắng thả vào dâu bể 
Sợi xanh neo lầm bụi chân người 

Ta lại ngồi ngắm tuổi ta rơi 
Nơi quãng lặng 
Tầm xuân 
Xa ngút ngát... 


Nói với lộc đầu năm



Chiều xuống lâu rồi
Sương đã mù chưa
Cho cát ủ dấu chân người ấy
Tôi thấm đẫm tôi vào huyền thoại
Hồn bay hay mây bay?

Hơi hướm nào đằm giữ trong tay
Con bướm lạ của ngày xưa xa lắm
Ai trốn mật, ngỡ ngàng cho ai đắng
Hanh hao một góc trời buồn

Khơi đóm tàn gửi vội làn hương
Đêm hái lộc tìm vui với lá
Xanh ơi! Tôi nhận làm quà
Lá ân tình với đất bao la

Tuổi thì ngắn mà mùa trôi tất tả
Với làm sao cho trót cuộc xuân thì
Tôi hiểu ấm bằng lời tôi hoang giá
Xanh đêm này đừng vội bỏ tôi đi.



Tháng Giêng và cỏ

Phải đâu là ta của thuở ta xưa
Hay huyễn hoặc thả đầy mơ cho gió
Ơi hỡi gió
Mi làm ta ngợp thở
Tháng Giêng gần như suýt chạm vào tim

Giêng gửi điều gì ở cõi vô ngôn
Cái khoảnh khắc ta buồn như hạt bụi
Trôi lầm lụi giữa vô hình vô tướng
Giữa vô cùng
Nào biết chỗ ta rơi

Vẫn nguyên lành một tháng Giêng tươi
Hơi khẽ động nhành xuân treo trước ngõ
Thiên hạ tìm hoa
Ta tìm cỏ
Ngỡ ngàng xanh
Mùa thức
Đợi ta về...


NGỌC PHƯỢNG

© Tác giả giữ bản quyền, vui lòng ghi rõ nguồn khi sử dụng

Tất cả bình luận [ 0 ]


Gửi bình luận