Giới thiệu thơ Nguyễn Đức Phú Thọ

10/11/2015

Nguyễn Đức Phú Thọ sinh 1989, nguyên quán Đà Nẵng, lớn lên tại TP. Long Xuyên - An Giang. Hiện đang công tác tại tạp chí Thất Sơn - Hội LH VHNT An Giang. Đạt nhiều giải thưởng thơ, đã xuất bản tập thơ “Nỗi buồn đập cánh” (2011). Xin giới thiệu chùm thơ mới của Nguyễn Đức Phú Thọ.




Sông 

không chọn cho mình kiếp sống quanh co
bao lối rẽ sông vẫn xuôi về biển
gió dập sóng dồi, mong manh vẫn tím
lục bình nghiêng nghiêng trổ hoa

không chọn cho mình phận sống nhạt nhòa
đứa trẻ từ sông mang giấc mơ về phố
năm tháng gieo neo, biển người chìm nổi
sông đến sông đi là cũng trở về

biển dẫu xa xôi, biển vẫn gần kề
sông không chảy làm sao biết sóng
sông không chảy làm sao dài rộng
hỡi mênh mang đồng vọng kiếp người

chọn sống như sông, đứa trẻ mỉm cười.


Viết cho mùa

Những ngón tay đan khóc mùa đông mới chớm
Em ngang qua thành phố ướt vai mềm
Rũ xuống cỏ non một màu lá buốt
Vút bay lên từng nhịp đệm tiếng chim

Những hanh hao cuối mùa xoe mắt tròn ngơ ngác
Gió rụng ngoài hiên bông cúc úa vai gầy
Đêm lững thững dắt bóng về thăm phố
Chưa trọn đường mà giọt sương đã bay

Thương con dế khóc chuyện tình dang dở
Xoay tiếng ghi-ta rớt nhịp phía muôn trùng
Thôi hát nữa những nhập nhòa xưa cũ
Ngân theo mùa từng nhịp nhịp chuông rung…


Không đề mùa đông

Chẳng có điều gì bất ngờ
mùa đông, lại đến từ phía sau
thầm thì những câu kể không đầu
không cuối

hàng cây ven đường trơ tóc xõa
nụ cười nhàu nhĩ buổi sáng
giọng nói khô gầy buổi sáng
cà phê đắng
môi hôn

níu cái choàng vai
cúc áo hờ hững lệch
chong chóng tình yêu
nhớ gió
bỗng xoay vù

mùa đông
gốc bàng thành thiếu phụ
rứt xuống mặt người nghìn chiếc lá cô đơn

thành phố buồn thênh
bài hát cũng buồn thênh
...yêu nhau mùa đông... 
... xa nhau mùa đông... 

anh chẳng biết làm sao
để nói về những ký ức mùa đông
đi qua thơ anh
bằng nỗi nhớ không đầu
không cuối


Khẽ

những quả trám khẽ rụng đầy
mùa thu khẽ vén lại sắc màu
trên nhành lá
giọt sương trả đêm
những thanh âm lạ
trong ta về bát ngát mùa

khẽ thôi nào
đã nắng, gió, mưa
mùa chấp chới những miền xa lắc
giọt phai phôi
tràn vương giọt mật
nhón chân qua
lòng thoáng rối bời

khẽ thôi nào
còn lại chút gì?
từng phím gió hát lời phiêu lãng
cầm tay đêm bước qua vùng mây trắng
sẽ thấy mình là sắc trắng
bình yên

khẽ thôi nào
hỡi cỏ non nguyên
chiều xa ướt
phố vàng
hoe nắng
những nỗi đau dịu dàng rất thật
có theo ta về đến cuối đường?

khẽ thôi nào
chút ấm còn vương…

NGUYỄN ĐỨC PHÚ THỌ

© Tác giả giữ bản quyền, vui lòng ghi rõ nguồn khi sử dụng

Tất cả bình luận [ 0 ]


Gửi bình luận