Cùng đọc thơ cây bút trẻ Phát Dương

16/11/2015
Cây bút trẻ Phát Dương tên thật là Dương Thành Phát, sinh năm 1995, quê ở Bạc Liêu, sống tại Sóc Trăng và hiện đang là sinh viên Văn học ĐH Cần Thơ. Cộng tác viên vẽ tranh minh họa cho một số báo thiếu nhi: Khăn quàng đỏ, Ngôi sao nhỏ... Có một số tác phẩm thơ được đăng báo. Thơ của Phát Dương lạ mà không rỗng, cô đúc, không lôi thôi, rất đáng chúc mừng và kỳ vọng. Xin giới thiệu cùng các bạn!


Nắng Cần Thơ

Vạt nắng chiều nghiêng ngả bóng Cần Thơ
Tình trú trọ co tròn trong kén ổ
Cửa im đóng. Ngoài trời chim cánh vỗ
Nắng xiên qua xếp bóng tán bàng già.

Vạt nắng len vào khe cửa
Nứt ra
Òa vỡ nóng từ tận lòng, ngột ngạt
Ai dẫn lối nỗi buồn đi lạc
Trở về đây vùng vẫy xác phòng gầy.

Những mùa nắng rang giòn âm tiếng nói
Cơn gió qua lùa tí tách vỡ rồi,
Chỉ im lặng dường như còn sống nổi
Đem tháng năm lần lượt chiếu qua đây.

Cầu Cần Thơ cõng nắng dưới trời mây
Nối nỗi nhớ, những nhịp đầy trĩu nặng
Ai đi chốn mây mờ sương phủ trắng
Ai đi về theo rong ruổi gió mưa?

Cần Thơ nắng, ai cũng đầy nóng vội
Lười làm quen, lười gặp gỡ chuyện trò
Những khối trọ như người câm trong phố
Im ắng nhìn biển nắng vỗ tung trôi.


Loài chim không bay

Không bầu trời nào cho vĩnh viễn một loài chim
Dù vì giấc mơ bay, con chim giết chân mình nuôi cánh
Tuổi cùng kiệt chẹt mình trong hốc cạnh
Níu đam mê trong quãng thời gian té khỏi bầu trời.

Chẳng hy sinh nào giá rẻ cho những cú rơi
Nếu được chọn, chim kiwi có dám đổi cuộc đời lấy một lần lướt gió?
Chết cái ôm mây
Hay chết đôi mắt thèm thuồng những lần đi trên bờ cỏ
Sự khát khao dài liếm bóng những chữ V.

Từng ổ một khuôn bọc lấy nghĩ suy một hướng chung về
Lối mòn trải dài những con chim không bay xếp hàng chờ chết
Cú lội ngược dòng có phá nổi định kiến đúc thành đôi cánh mệt?
Chưa ai dám thử để trả lời.

Những lần buông chiều đà điểu vẫn chạy theo lịch trình
Đôi mắt ngước lên gom cả bầu trời hơi nước
Cam chịu thành quen chẳng thể làm khác được
Người ta nói rằng chúng chẳng thể bay.


Khóa

Lách lách lách cách chìa xâu tiếng thử lòng
Những rãnh sâu nông tạo riêng chiều khác biệt
Khóa chốn thân yên, khóa điều bỏ công quý giá
Chìa chỉ có người thân thuộc giữ thôi.

Tham chút mất còn người ta bẻ khóa nhau
Lục tung kiếm tìm, đào tung trật tự
Xì xào xì xầm lách cách tiếng người bấm khóa
Mặc niệm chuyện mình người khác chuyện riêng tư.

Những khóa giả bền chào đời như một thói hư
Đầu đã sẵn tiêm những chiều nuông tấm bé
Khóa vị trí mình vào nếp hằn đậm bụi
Khóa chặt tai thừa những tiếng phớt lờ nghe.

Ổ khóa mất chìa khóc ướt những tàn che
Ký ức đổ rung ứ đầy không chỗ chứa.
Những ổ khóa đắp bằng cặn đất
Mạ một lớp đồng học cách diễn dạ thưa.

Ta đã khóa mình bao nhiêu đó đủ chưa?
Cột hồn vào chìa quăng dưới cầu hẹn ước.

PHÁT DƯƠNG

© Tác giả giữ bản quyền, vui lòng ghi rõ nguồn khi sử dụng

Tất cả bình luận [ 3 ]


Phát Dương Thành 10:38, 16/11/2015

Cảm ơn Vĩnh Thông đã giới thiệu :3 chờ ngày này lâu lắm rồi hehe

Vĩnh Thông 21:17, 17/11/2015

Sao chờ lâu vậy ta?

Phát Dương Thành 11:53, 18/11/2015

tại vì dù được giới thiệu trên Bông Tràm đã vui rồi nhưng được giới thiệu trên trang của bạn mình thì càng vui hơn
(bữa thấy giới thiệu anh Duy là ganh tị rồi đó :v )

Gửi bình luận