Giới thiệu thơ Lê Miên Ca

03/10/2015
Nhà thơ trẻ Lê Miên Ca tên thật là Lê Công Chính, sinh ngày 18.5.1989 tại Bảo Lộc - Lâm Đồng, anh còn có bút danh khác: là Giáng Fa. Lê Miên Ca Tốt nghiệp Nhạc viện TP.HCM, sau đó từng làm việc tại tạp chí Đương Thời, Công ty MelodyTV Đà Lạt... Có tác phẩm đăng trên nhiều báo, tạp chí văn hóa văn nghệ. 



Khúc ca bạch lạp

Em gái đốt ngọn nến tinh tuyền
làn khói bay tỏa về phía Mẹ
con ngập ngừng nỗi đau bên mép trái tim
khập khiễng chân Cha ngày bóng tối
con hành hình mình dưới màn sương tháng Chạp

Mẹ đi Mẹ đi Mẹ đi
mùa xuân đang tìm đến những di căn ung bứu
hai đứa cháu nhỏ mọc mầm khúc ruột Mẹ
gọi Bà nội trong giấc mơ màu hoa cà phê

Con đi trên phố đưa tiễn
màn sương táp trên lưng Mẹ này nào
nỗi buồn ập tràn nhân thế
khi mẹ hãnh diện ra đi với sự thán phục của người đời
chịu đựng chịu đựng
không rỉ rên đau quặn
mùa hoa cà phê lại trắng ngần lần nữa trên Mẹ
hương mùa chờ tái sinh

Ngọn nến trắng thắp lên bình minh
khi đêm qua đau đớn khúc ruột
cõi thanh yên nào cho Mẹ thở niềm vui
trắng linh hồn mỏng mảnh

Và con thấy ở phía mình
ngọn nến lên mùa hoa trắng
trong Mẹ một khúc mùa mang tên Tình yêu


Mặt nạ di tản mùa

Hâm hấp cái mặt trời
môi em túng tẩy
phía bên ngoài bức tường không trét vôi
khuôn mặt em trắng lớp kem phấn
anh, bức tường tươi rói rêu

hun hút cái đêm lạnh
vặn mình một chút Sài Gòn sang mùa
em mấp máy mi
phố lổ chổ sỏi
phố rữa lá cây
anh, ngập ngừng tan tầm muộn

ngày mai phía sau bức tường
hai cặp môi cong vếnh
bốn con mắt chống đỡ
lát cắt phẳng tắp nhịp thở
hình thù mặt đất
ngày mai phía sau vài sinh thể khác nữa
người ta nhào nắn giấc mơ
xây cho mình lớp mặt nạ dày cộm như lớp vỏ quả địa cầu
và tâm hồn là biển
sự rối rắm là những dòng sông
ngày mai không có gì là trước sau
tôi chết ngất bất thường

và hôm nay không thập thò phía sau bức tường
trườn ra phố
tôi đeo chiếc mặt nạ mùa đông chống bụi
hấp hênh gã nghiện thơ và đôi chân di tản mùa


Gương mặt dã quỳ

Ngất ngây con đường cái
Sắc dã quỳ vàng, rải...
Lên lên xuống xuống quanh co dốc
Tôi đi đầu óc lắc lư
Theo điệu nhạc chiều nay em hờn dỗi
Vô tư chàng trai Mặt trời
Vô tư tôi ngậm ngải, ngậm đắng bông dã quỳ
Chếnh choáng!
Người ta bảo cái vô tư của tôi điên loạn
Điên loạn trong thể thức: Người điên!
Cười mà đôi mắt chẳng vui tôi: ừ! gọn lỏn...

Đứa con gái mùa đông cứ thế mà hê hả
Chọc thẳng vào nách tôi để vui bằng những khúc cười
Như em...
Cái đầu tôi lắc lư... lắc lư...
Tôi chui rúc như loài sâu bọ vào tuổi em
Ngực tim cứ thế mà nhấp nhô, thoi thóp...
Vậy là, bung chiếc áo mùa, nứt mầm...

Chiều nay em hờn dỗi
Gương mặt là hoa dã quỳ
Vàng reo rắc
Vàng hậm hực
Vàng cả đôi mắt biết cười biết khóc
Con dốc chiều nay và con dốc đời tôi, em có còn muốn làm thủ lĩnh...

LÊ MIÊN CA



© Tác giả giữ bản quyền, vui lòng ghi rõ nguồn khi sử dụng

Tất cả bình luận [ 0 ]


Gửi bình luận