Ngửi thơ - Ngô Khắc Tài

30/09/2015
Phải chăng thơ cũng chỉ là ảo ảnh… nhưng là thứ ảo ảnh trong những xã hội phân rã xôi đậu như cần có nó. Đừng lấy làm lạ vào lúc này lại là lúc được mùa thơ già , trẻ, nam nữ như thi nhau thơ thẩn. Sự xuất hiện của họ, cho dù có bỏ tiền ra in tác phẩm đem đi tặng đi nữa đã tạo ra bầu không khí để xuất hiện những gì tiếp theo một thế hệ mới ra đời, một tên tuổi lớn xuất hiện vẫn chưa biết. Nhưng biết chắc xã hội dù thế nào cũng vẫn luôn tồn tại. Dòng sông cuốn trôi mọi thứ cuối cùng vẫn còn thứ như phù sa đọng lại.
Thơ là ảo trở nên thực vì bạn đọc là người thực, trải qua nhiều giai đoạn sống nên vào lúc xã hội phân rã người trở nên nhạy bén hơn xưa. Đọc bằng mắt vẫn chưa đủ, tim, óc nặng với thói quen suy nghĩ kiểu truyền thống cũ kỹ vẫn không sao nắm bắt được sự việc mặc dù nó xảy ra trước mắt nên phải vận động các giác quan kể cả lỗ mũi. Thời của Cao Bá Quát mũi chỉ ngửi được thơ có mùi nước mắm của Tao Đàn do vua lập ra (ngán thay cái mũi vô duyên – câu thơ thi xã, con thuyền Nghệ An) xã hội ngày nay đủ các mùi trong văn chương cũng thế, chắc chắn khứu giác ngày nay phải thính hơn người ngày xưa. Giống như đi chợ mua trái cây nhìn thấy màu sắc bóng bẩy biết đâu gặp trái được vú chín bằng khói nhang cúng, bằng khí đá, bằng hóa chất nào đó. Ai có kinh nghiệm đi mua trái cây đều cầm trái đưa lên mũi để ngửi. Có thể nói mũi rất thính trong tất cả mọi chuyện kể cả chuyện thẩm định văn chương. Bằng cách nào đó không biết mũi mách bảo cho người đấy là mùi hương tự nhiên, tập thơ tuy có nhiều câu còn thô mọc vụng về nhưng đấy là tâm tình hiến dâng của người. Hay đấy là những khéo léo của mấy phu chữ với trò chơi xếp đặt để chơi, để người đọc cùng chơi theo chẳng ai nói gì. Đằng này nó ại toát ra cái mùi tính toán háo danh, ham hố lộ liễu, nhất là cái gọi là "lập thân tối hạ thị..."
Thơ in ra nhiều cho thấy xã hội cần đến thơ để hạ nhiệt, để giải tỏa, thơ tồn tại hay không là do ở người đọc nhất là người đọc thầm lặng quyết định. Viết không hay chằng dành khoảng trống để cho bạn đọc nghĩ tiếp. Thơ hóa ra món hàng như bao món hàng khác, không ngon không mua, đơn giản vậy thôi. Nhưng nhiều người thấy thơ được in ra nhiều lại hô hoán lên báo động nào là số lượng mà không có chất lượng. Nào là không biết phát huy sức mạnh văn học nghệ thuật, v.v… và lo dùm cho người đọc uể oải, bội thực. Dùng đôi mắt nhìn người lo chẳng sai, nhưng dùng mũi ngửi thì thấy đằng sau hô hoán là sự nhân danh khéo léo gắn cho văn, thơ một sứ mệnh cao cả. Nhà văn, nhà thơ oai lắm chớ bộ, có nhiệm vụ cải tạo xã hội, nâng cao trình độ nhân dân. Thật ra điều này như lo thừa, bất cứ một nhà văn nhà thơ nghệ sĩ nào cũng nghĩ ai sẽ là độc giả thính giả của mình… tự họ nhận thấy bổn phận mình. Bất kỳ sự nhân danh nào cũng là lợi dụng, nhất là lợi dụng để lãnh đạo người theo chủ quan của mình. đấy cũng là một nguyên nhân tạo ra cho xã hội rối ren thêm. 
Thú thật tui rất là thương. Thương thật tình khi thấy nhiều người vì quá lo cho xã hội đến độ sinh ra bệnh nói dai… nói mà chẳng ai nghe. Lý do đứa làm thơ, làm các bộ môn nghệ thuật khác đều có hai quốc tịch. Một là quốc tịch Việt Nam nơi người sinh ra. Một là họ thuộc về nước cộng hòa thơ ca âm nhạc. Mà cái nước này xuất phát từ tâm hồn sâu không cho ai đụng tới và nó không có biên giới. Ở xứ sở đó có những luật lệ riêng những suy nghĩ riêng không ai lãnh đạo được. Nó giống cái giếng sâu vẫn có thể dùng gàu để múc nước mát uống, xuống chơi cũng được nhưng phải được nối bằng một sợi dây dài.

NGÔ KHẮC TÀI


© Tác giả giữ bản quyền, vui lòng ghi rõ nguồn khi sử dụng

Tất cả bình luận [ 0 ]


Gửi bình luận