Thơ gởi mây trắng của Nguyễn Khái Hưng

08/07/2015
Nguyễn Khái Hưng là một trong những cây bút trẻ thế hệ 8x của tỉnh An Giang. Anh tốt nghiệp Ngữ văn trường Đại học An Giang, hiện đang công tác tại Đài Phát thanh & Truyền hình An Giang ATV.




Thơ gởi mây trắng
                          
Anh biết mình đã quá tuổi yêu đương
Qua những tháng ngày vụng dại (khi mà khát khao không còn bỏng cháy)
Chuỗi ngày qua chưa khi nào ngoái lại
Thiếu mất một bờ vai…
Anh của tháng ngày mong đợi…

Em đến từ bầu trời xanh cao vời vợi
Nơi ngọn gió mang trăm ngàn hương sắc lạ
Nơi cánh chim phiêu bạt chẳng bến bờ
Đỉnh núi mơ màng mây nhè nhẹ trôi qua…

Em đến từ nơi nào xa lắc xa lơ
Tự ngày xửa ngày xưa anh khắc khổ đợi chờ
Thuở loài ngưòi còn u tịch hoang sơ
Mây của trời cao mây trắng nhởn nhơ!              

Tâm hồn em rong ruổi khắp muôn nơi
Sà xuống ngọn cây, tung tăng trên thảm cỏ
Rớt  xuống bờ vai anh chai cứng những hằng lo
Rồi vút lên bay cao cùng ngọn gió

Mây  trắng của đời anh đã bao ngày nắng hạn
Trái tim hoang tưởng những hoài mong
Em vực dậy cả một bầu trời tăm tối
Mây của trời cao mây trắng nhởn nhơ!


Vô thức cà phê
                        
1. Phút cuối cùng anh nhớ về em
Là giây phút trong anh hạnh phúc
Cuộc đời buồn vui, đắng cay trộn lẫn
Lặng yên bên ly cà phê đắng

2. Bản tình ca day dẳng
Ai ngân nga gieo kí ức vào lòng
“Đi đâu mà vội nắng vàng ơi…”
Cơn khát trào dâng giữa đời tĩnh lặng
Giọt tan- giọt tình run ở đầu môi

3.Lạc mất cung trầm đời về huyên náo
Em lao đao giữa trâng tráo trò đời
Tải tình yêu bản nhạc chẳng cần lời
Nhưng lặng im khiến tình ta trắc trở

4. Ly cà phê của tháng ngày rất thực
Em bên đời mà hư ảo xa xăm
Anh mải miết… không thể nào tìm lại
Chỉ còn là vô thức tình yêu !


Mùa qua

Mùa thu,
             mùa của lá vàng rơi, mùa của niềm vui rạng rỡ
Em tinh khôi áo trắng đến trường
Tôi đứng đợi mùa qua
Nỗi nhớ nào cồn cào trang vở 
Giấc mơ ơi! Giờ đã xa vời

Vẫn biết rằng ngày ấy đã xa
Còn ngổn ngang bao điều chưa nói
Nói gì đây hay chỉ ngập ngừng
Để rồi mùa qua…

Nắng hanh vàng giờ thành oi bức
Hạ về trong những cơn mưa
Con đường này tôi đã đi qua 
Và ngày sau em là người bước tiếp
Mùa thi về suy tư bao ánh mắt
Khúc hạ réo rắt
Cố lên! Em cần phải vượt
Chỉ còn mùa cuối này thôi
Mùa chẳng đứng đợi ta qua 


Gió mang bé đi đâu

Mười lăm năm gió có mang bé trở về?
Bờ đê cỏ cháy
Cây cầu khỉ sang đồng ta còn thấy
Bóng bé trên dòng kênh
Trưa hè đổ nắng
Bỗng vỡ oà
Lắc lư cầu khỉ
Ta nhảy ùm xuống dòng kênh
Giọng bé cười giòn
Tan vào dòng nước
Ngọt ngào kỉ niệm…

Ta về, trưa hè cánh đồng vẫn gió
Ngày đó bé bảo rằng:
“Gió thổi nắng đi..”
Da ngâm tóc hoe vì nắng
Gió mang bé đi đâu?
15 năm… một cuộc đời lưu lạc
Hay chỉ là một cuộc dạo chơi?

Trưa hè đổ nắng
Rặng trâm bầu lao xao
Cánh diều ơi gió lên rồi đấy
Bay lên đi! Mang bé về cùng tuổi thơ ta

NGUYỄN KHÁI HƯNG



© Tác giả giữ bản quyền, vui lòng ghi rõ nguồn khi sử dụng

Tất cả bình luận [ 0 ]


Gửi bình luận