Giới thiệu thơ Nghiêm Quốc Thanh

17/07/2015
 Tác giả trẻ Nghiêm Quốc Thanh, sinh năm 1983, quê quán An Giang. Anh hiện là giáo viên cấp THCS công tác ở huyện miền núi Tịnh Biên, tỉnh An Giang. Nghiêm Quốc Thanh là hội viên Hội LH VHNT An Giang, từng có nhiều tác phẩm đăng trên các báo, tạp chí văn nghệ... Đã xuất bản tập thơ "Ta qua triền dốc nắng" (2013). Xin giới thiệu một vài bài thơ tiêu biểu của tác giả.


Còn một mùa sách vở chông chênh

Mùa
Nay về đậu trên mái ngói
Dĩ vãng cồn cào
Ta nhặt hôm qua
Trả cho em ngày hò hẹn cũ
Lối về nhau những buổi trường tan…

Sao em nhốt tiếng ve vô tình đâu mất
Để chiều rụng trên nhành phượng thắm
Làm rơi rơi những cánh lá sân si?

Ta đợi một lần vòng xe đan trong gió hát
Lanh canh giữa trưa hè gắt nắng
Phố ta qua
Có em
Rộn tiếng cười.

Còn một mùa sách vở nữa thôi
Em hãy thả tiếng ve sau ngày giã biệt
Để mai còn về thương trường xưa, mưa ướt!
Ngày không em, ta biết đâu tìm?

Ta chạm vào nỗi nhớ khi chông chênh
Lại thấy em giữa dòng người xuôi ngược
Mùa quen lắm
Nhưng nào ai biết trước
Tuổi trinh nguyên
Ta đuổi đâu mà vội
Mùa em sang
Ngoái lại
Khóc thầm.


Ướm

Ướm nắng cho má thêm hồng
Ướm tà áo lụa lưng ong, vai gầy
Mây về lãng đãng phố say
Ướm em sợi tóc, ai bày giấc son.

Nhặt về cánh lá tơ non
Gọn gành cơn gió mởn mơn chừng đồi
Ướm tay nở biếc xuân thời
Đếm mùa từng ngón, em ơi còn dài!

Ướm hài bằng bước khoan thai
Ngẩn ngơ xác lá loay hoay, dần dừ
Ướm vần thơ,  đến bao chừ?
Gọi hoa về ướm hương từ hư hao.

Còn ai ướm với xôn xao
Còn ai ướm với lao đao cho vừa…?
Mệt nhoài ướm giấc ban trưa
Mẹ cha còn đó, dặn lòng… Ướm duyên.


Osaka ngày nắng

Phố núi vòng vèo
quên mây giăng trên đầu
Mắt quen sắc đỏ
Osaka chiều nào mất biệt?

Ngày nắng
gắt lên chừng ngạt thở
Phố ồn ào, ta dắt tay nhau.

Osaka của mưa cuồng tơi tả
Đồi quặn ôm kỉ niệm hai ta
Từng cánh nhung thả theo suối khóc
Em còn kịp nghe đồi hát tình ca.

Osaka theo anh về nhà
Giữa muôn loài kết tỉa
Nhân tạo
Osaka không nét mãnh lực của gốc,
không dịu dàng của hoa.

Một chuyến đi xa
Ào quỵ
Osaka khô khốc như nửa đêm say và khát
Mail cho em qua bời bời xứ tuyết:
“Ngày nắng về mang Osaka đi đâu?”


Đừng nhạt nắng trời mà đợi mưa em

Mùa ơi!
Đừng nhạt nắng trời mà đợi mưa em
Ta sẽ cuối đầu như ngày em chợt khóc
Giọt xưa…sao còn đọng hiên thềm?
Sợ phải nhìn em những lần không cười nói.

Này em!
Bao giờ thì lại sang đây?
Cho cái nghéo tay không hững hờ, chờ ngày diễm phúc
Bởi ta đa tình nên để mất
Mặc lời hứa lửng lơ, sinh kế quên có người.

Ngồi đây
Một lần này nữa thôi
Quán hẹn hò xưa rối bời từng quãng nhạc
Vì ta dối lòng, lịm môi cà phê đắng
Cho ngày cũ ta ôm
Hối tiếc chuyến xe chiều!
Thôi mùa!
Đừng nhạt nắng trời mà đợi mưa em.
NGHIÊM QUỐC THANH


© Tác giả giữ bản quyền, vui lòng ghi rõ nguồn khi sử dụng

Tất cả bình luận [ 0 ]


Gửi bình luận