Phòng thuốc Nam Tư Ngoan (An Giang)

05/08/2014
Bệnh là Khổ, là Dukkha. Ai cũng công nhận bệnh là khổ vì người nào cũng nói Bị Bệnh, chẳng ai nói Được Bệnh. Trong khi Sinh chẳng mấy người thấy đó là khổ vì không bao người nói mình Bị Sinh ra!
Nói đến bệnh là lo lắng và sợ hãi, ở Việt Nam càng hãi hùng hơn nữa. Nhiều người bị bệnh nhưng chẳng muốn bước vào bệnh viện, nhà thương, ở đây không nói đến thái độ đối xử với bệnh nhân của các y bác sĩ, không nói đến chi phí chữa bệnh, chỉ nó đến lượng bệnh nhân đông phát khiếp khiến người ta phải ngán ngẫm khi bước vào đây! Hãy nhìn bệnh nhân nằm la liệt khắp nơi trong bệnh viện Ung Bướu đường Nơ Trang Long. Hảy nhìn khối lượng người chờ đợi khám chữa bệnh hàng ngày ở các bệnh viện trong thành phố ai chẳng hãi hùng! Bệnh viện quá tải có lẽ là từ ngữ vẫn chưa diễn tả hết !
Bên cạnh các bệnh viện Tây y, tại Việt Nam vẫn tồn tại hệ thông chữa trị bằng y học cổ truyền, đặc biệt là vùng nông thôn miền Tây Nam Bộ, thông qua các phòng thuốc Nam. Những phòng thuốc Nam ở vùng đồng bằng sông Cửu Long hầu như tất cả đều miễn phí. Bạn đừng cho rằng vì chữa không hiệu quả nên không lấy tiền, đó là một kết luận vội vàng! Chữa bệnh bằng thuốc Nam tất nhiên vẫn có nhược điểm nhưng không phải vì vậy mà nó không đáp ứng được nhu cầu của người bệnh.
Buổi sáng 29/7/2014 chúng tôi có dịp đến thăm một nơi chửa bệnh bằng thuốc Nam tại ấp Bình Quý, xã Bình Thủy, huyện Châu Phú tỉnh An Giang, đó là phòng chữa trị Đông Y Dân Lập Tư Ngoan.




Nằm trên khu đất rộng khoảng 5000 mét vuông, phòng thuốc Tư Ngoan vừa là nơi chế biến vừa là nơi khám chữa bệnh. Đi từ xa bạn đã có thể ngửi được mùi thuốc Nam rất đặc trưng. Bước vào phòng thuốc bạn sẽ choáng vì lượng bệnh nhân nơi đây đông không kém BV Đại Học Y Dược hay Trung Tâm Y Khoa Medic 254 - Quận 10. Khoảng 1200 bệnh nhân trong 1 ngày!

Có khoảng 100 nhân viên thường trực làm việc tại phòng thuốc, không kể những người đến đây làm công quả ngắn ngày. Có một nhà ăn phục vụ bệnh nhân thường trực. Cơm, nước, thuốc… tất cả đều miễn phí. Có rất nhiều đội đi tìm kiếm thuốc nam khắp các tỉnh trong cả nước và nước bạn Camphuchia để đem về phục vụ người bệnh. Thuốc nam đem về đây chất cao như núi, sau đó được sơ chế, vào bao.
Phòng thuốc nam Tư Ngoan được thành lập cách đây 20 năm. Người sáng lập là ông Ba Dẫu (một kỳ nhân dị sĩ miền Nam mà tôi có dịp gặp vào năm 2005) và bà Tám. Ngày nay cả hai người đều lớn tuổi, công việc được thế hệ đi sau kế thừa. Hiện nay phòng thuốc Tư Ngoan co thể được xem là phòng thuốc Nam lớn nhất miền Tây Nam Bộ.
Là người Sài Gòn ai chẳng mơ ước có được một bệnh viện hoàn toàn miễn phí. Điều này có quá khó không? Tại sao giữa một vùng nông thôn sông nước với những người nông dân ít học họ có thể làm được một phòng thuốc lớn như thế lại hoàn toàn miễn phí? Có phải vì họ có chung một niềm tin và tình người trên đất này được đâm chồi phát triển mạnh mẽ khác thường, nếu so với những nơi khác?
Ước mơ có được một bệnh viện hoàn toàn miễn phí - gọi là nhà thương thí cũng được - với những người phục vụ theo đúng nghĩa “Thiên thần áo trắng” giữa đất kinh kỳ, có lẽ mãi mãi vẫn chỉ là ước mơ.

(Theo: Góp một bàn tay)

© Tác giả giữ bản quyền, vui lòng ghi rõ nguồn khi sử dụng

Tất cả bình luận [ 0 ]


Gửi bình luận