Nhà thơ Nguyệt Lãng một mình qua bến - Vĩnh Thông

04/01/2014
Năm mới dương lịch 2014 về trong sự hân hoan chờ đón của bao người, với biết bao hy vọng mới, niềm tin mới. Vậy mà khi đó có một người thơ lặng lẽ từ giã cõi đời khi đất trời vừa bước sang một chu kỳ mới chỉ được vài giờ. Nhà thơ Nguyệt Lãng đã ra đi ở tuổi 66, bình thản về đất trong sự bất ngờ của biết bao bạn bè văn nghệ. Cuộc đời quả là vô thường, có đó rồi mất đó, mới đây mà…
Ngày đầu tiên của năm dương lịch 2014, bận một số công việc gia đình nên mãi đến tối tôi mới có thể online được, thật bất ngờ khi hay tin nhà thơ Nguyệt Lãng từ trần lúc 2 giờ sáng ngày 1/1. Không muốn tin vào mắt mình, tôi đã vội vã liên hệ một vài người bạn để xác nhận thông tin, và đến khi đó, tôi đã thật sự không kìm nổi xúc động. Tính ra thì ông và tôi cũng có nhiều kỷ niệm gắn bó cùng nhau, dẫu là chưa gặp mặt lần nào, nhưng “văn kỳ thinh bất kiến kỳ hình”, phải chăng? Đến hôm nay tôi mới có thể viết những dòng nầy cho ông, dù đã hơi trễ.
Nhà thơ Nguyệt Lãng tên thật là Nguyễn Văn Thẩm, sinh năm 1947, quê ở Bến Tre. Ông bắt đầu cầm bút sáng tác từ năm 1969, có nhiều có tác phẩm đăng rải rác trên báo báo và tạp chí ở Sài Gòn từ trước 1975. Ông là tác già bài thơ “Rau đắng đất” đã được nhạc sĩ Bắc Sơn phổ thành ca khúc “Còn thương rau đắng mọc sau hè”. Tôi và nhà thơ Nguyệt Lãng quen biết nhau qua một số trang văn nghệ online từ năm 2011. Sau đó có dịp in chung trong nhiều tập sách, dần dần chú cháu quen biết và trao đổi qua email. Tôi đọc và thích những vần thơ dung dị mà sâu sắc của ông từ dạo ấy: “Chẳng còn ngăn kéo nào để giấu / ta trút vào sông hết nỗi niềm / có cả hồn ta trong chén rượu / cuối cùng tiễn biệt chuyến phà quen!” (Phà ơi xin lỗi).
Cuối năm 2011 nhà thơ Nguyệt Lãng gửi tôi bài thơ “Chút tình gửi thương Châu Phú” viết về quê hương tôi, bài thơ nầy có lẽ nhà thơ đã viết từ lâu, trong một dịp nào đó về thăm Châu Phú (An Giang). Có lẽ đây là một trong những bài thơ có nhiều kỷ niệm với tôi. Khi nhận được, tôi đã xin phép ông gửi bài thơ cho tập san Văn nghệ Châu Phú của Hội VHNT Châu Phú. Bài thơ được chọn đăng trong tập san số xuân Nhâm Thìn 2012.
bao đời qua,
con đường mòn thành quốc lộ
bến nước đã thành nỗi nhớ
cho người phiêu bạt tha phương!

những chiếc ghe bầu nằm đợi ăn hàng
cắm sào mơ ngủ
nước lớn ghe lui, nước ròng ngồi nhậu
nướng con khô trèn rủ bạn làm quen
Sau đó, bài thơ được chọn ngâm trong đêm thơ nhạc Nguyên Tiêu Châu Phú 2012. Tôi được Ban tổ chức phân công ngâm bài thơ nầy, lần ấy cũng là lần đầu tiên tôi đứng trên sân khấu ngâm thơ trước công chúng. Thế nên tôi đã cố gắng tập dượt rất kỹ trước đêm thơ, vậy mà khi lên trình bày vẫn chưa thật sự thành công lắm, nhưng dầu sao cũng để lại một kỷ niệm khó quên. Lúc ấy nhà thơ Nguyệt Lãng có dự định về thăm một số họ hàng ở Bến Tre và Châu Đốc, tôi có lời mời ông tiện đường ghé ngang Châu Phú để dự đêm thơ, nhưng cuối cùng ông bận một số việc ở Bến Tre nên không về kịp.
Năm 2012 tôi có thực hiện hai tuyển tập thơ là “Cổ tích cánh đồng” viết về đồng bằng và “Chim én mai vàng” viết về mùa xuân, có lời mời ông tham gia. Cả hai tập ông đều có gửi bài tham gia nhưng chỉ khiêm tốn “xin nhận vài quyển sách làm kỷ niệm, còn lại thì cháu cho bạn bè ai cũng được, chú già rồi giữ nhiều làm gì, cũng có dịp tặng ai đâu”. Giờ đọc lại những bài thơ xuân của ông đăng trong tập thơ ngày cũ mà nhớ đến người thơ vừa mới đi xa: “Chiều cuối năm Đồng Xoài hối hả / Giành nhau đưa cái tết về nhà / Chiều cuối năm có người hối hả / Một mình đem nỗi nhớ đi xa” (Đồng Xoài cuối năm).
Cũng trong năm ấy, nhà thơ Nguyệt Lãng phát hiện mình mắc bệnh nan y. Gia đình đã rất khó khăn, chật vật xoay xở để chăm lo cho bệnh tình của ông. Bạn bè, đồng nghiệp thường thăm hỏi và giúp đỡ. Sau một thời gian điều trị, đến giữa năm 2013 bệnh tình của ông có phần thuyên giảm, sức khỏe dần hồi phục. Ông có gọi điện cho tôi hỏi “miền Tây mùa nầy nước lên chưa” và nói rằng mình nhớ miền Tây mà không về được. Ông nói trong năm 2014 Hội VHNT Bình Phước sẽ đến thăm và học hỏi mô hình Hội VHNT cấp huyện ở Châu Phú để triển khai thành lập các Hội VHNT cấp huyện cho tỉnh Bình Phước. Vậy mà chưa thực hiện được chuyến về thăm Châu Phú thì ông đã ra đi. Vậy là ông đã hai lần lỗi hẹn cùng Châu Phú.
 Sau đó ông gửi bài thơ “Cứ trách mùa lỗi hẹn” có đề tặng tôi, trong thơ có nhắc đến những địa danh quê nhà quen thuộc của tôi: “Từ lúc người đi biền biệt xứ / Đã lâu không ghé Chóc Năng Gù / Bỏ con nước chảy qua Bình Thủy / Cho nhạt hồng đôi má cù lao”. Có lẽ biết trước được mình không qua khỏi, nhà thơ đã gửi bản thảo tập thơ “Ruộng ai người ấy đắp bờ” cho một số bạn bè văn nghệ thân thiết và ngỏ ý hy vọng có một đơn vị nào đó có thể giúp mình xuất bản tập thơ cuối đời. Nhưng ước nguyện đó đến nay vẫn chưa hoàn thành được, tác giả của tập thơ đã nhắm mắt xuôi tay mà không kịp nhìn thấy đứa con tinh thần cuối cùng của mình.
Nhà thơ Nguyệt Lãng đã từ giã chuyến rong chơi văn chương, bỏ hết mọi ưu tư đời thường. Ra đi, phải chăng như những lời thơ mà ông đã viết: “Tẩn ngẩn nhìn mùa xuân chợt biến / Khi đang còn cách một bàn chân”, “ Chiều nay trở lại sông quê / Đò ngang một chuyến đi về một tôi”. Dẫu là chưa gặp, nhưng dường như tình nghĩa đã đầy, hay tin ông ra đi làm sao có thể kìm nổi xúc động, như vừa mất một người thân. Người thân ấy, lúc nào cũng giản đơn, dung dị, khiêm nhường mà rất sâu sắc.
Và bây giờ thì ông có lẽ đã phiêu diêu cõi bằng an nào đó. Đó là ở nơi mà: “Chẳng có ai chờ chẳng có ai đi / một mình đưa mình qua bến”. Cúi đầu tiễn biệt ông, nhà thơ Nguyệt Lãng !

VĨNH THÔNG


© Tác giả giữ bản quyền, vui lòng ghi rõ nguồn khi sử dụng

Tất cả bình luận [ 0 ]


Gửi bình luận