Sáng tác của cô giáo yêu thơ: Thảo Vi

15/02/2013
Nhà thơ Thảo Vi tên thật là Hồ Thị Huỳnh Đào, sinh năm 1958, nguyên Hiệu trưởng trường THCS Bình Long (Châu Phú), hiện là Phó chủ tịch Hội VHNT Châu Phú (An Giang). Mặc dù bận nhiều việc với công tác giáo dục, nhưng cô vẫn dành thời gian cho thơ văn - một lĩnh vực mà cô đã yêu thích từ thời áo trắng. Thơ cô nhẹ nhàng, dung dị mà sâu lắng, đầy cảm xúc về ký ức quê hương, gia đình và nhất là những học trò nhỏ của mình.
Thơ cô được giới thiệu trên nhiều báo, tạp chí trong khu vực. Cô đã xuất bản 3 tập thơ: Nỗi nhớ mênh mông, Tiếng chim ngoài vườn sau, Hương hoa xoài, tập tùy bút Nửa đời mất mẹ, và tham gia góp mặt trong nhiều tuyển tập in chung nhiều tác giả. Xin giới thiệu một số bài thơ mượt mà của cô. 


GIAO THỪA

Đêm cuối năm,
Giữa đồng quạnh vắng
Ba nằm nghe gió ru hàng cây.
Đêm cuối năm sương bay
Lung linh chòm sao bạc
Hương hoa đồng ngào ngạt
Hàng cây reo khúc hát vào xuân.

Đêm cuối năm,
Bâng khuâng.
Ba ngủ trong tiềm thức hay ba thức trong sương bay ?
Đêm nay,
Trong khói thuốc vàng tay
Ba đón giao thừa cùng đất trời mới mở.
Đêm nay,
Con nước có tràn dòng kinh nhỏ.
Ba dầm mình cứu bờ ruộng mong manh ?

Đêm nay,
Giữa đồng lúa  xanh xanh
Ba thức canh mùa xuân đến.
Lúa trổ đòng đòng
Lúa mơ ngày nặng hạt
Ba mơ mái nhà sum họp
Mơ mùa xuân sang, ca vang.

Đêm nay,
Giữa đồng quạnh vắng
Xuân về. Xuân có cô đơn?


             THU NHỚ

            Em mặc áo mây trời mùa thu
            Qua ngõ nhà tôi trời bỗng mưa mù
            Áo bay trong gió chừng như lá
            Rơi ngập lòng tôi nỗi hoang vu!

            Em đi rồi trời đất vào thu
            Mưa sướt mướt bên hàng cây đứng nhớ
            Buồn ngơ ngác lá vàng rơi đầy ngõ
            Hương còn thơm lối cỏ em về.
           
            Em đi rồi loài chim nhỏ ngủ mê
            Tôi vẫn thức bồi hồi mong đợi
            Mưa vẫn  đứng ngoài hiên réo gọi
            Em ngút ngàn như vạt nắng chiều phai.
           
            Em ngút ngàn tà áo như mây bay
            Về những nơi không có toâi ở đó
            Và mùa thu cũng về đâu chẳng rõ
            Bỏ tôi ngồi trông khói thuốc vàng tay.


            GIÃ BIỆT TUỔI HỌC TRÒ

            Xin giã biệt thuở học trò để tóc
            Mộng ươm đầy trong cặp sách yêu thương
            Xin giã biệt chiều nhặt lá sân trường
            Về nhà với nỗi buồn không tên tuổi.

            Xin giã biệt tình người như mây núi
            Làm bâng khuâng tà áo học trò
            Làm đậm màu mực tím ngu ngơ
            Làm xanh thẩm những ước mơ nhỏ dại.

            Xin giã biệt những ngày thu êm ái
            Đường đến trường đi dưới lá vàng bay
            Người vẫn theo mà tôi vẫn “không hay”
            Để cuối ngã đường nghiêng nón liếc.

            Xin giã biệt hàng cây cao xanh biếc
            Sớm mai chim về hót mái hiên trường
            Xin giã từ hàng phượng vĩ thân thương
            Bao “chú bướm” còn ngủ quên trong vở.

            Trường lớp ơi! giữ dùm tôi nỗi nhớ
            Chiều xa trường lằng lặng tiếng ve ngân
            Chiều xa trường chân bước ngập ngừng
            Ngoảnh mặt lại, cổng trường xưa khép kín


ƯỚC MƠ MÌNH CÓ CHI MÀ KHÔNG ĐƯỢC

            Mỗi chiều anh về ngang
            Ngôi trường em đang dạy
            Đứng trên cầu nhìn con nước chảy
            Anh có gởi lời thăm… cửa sổ lớp em !

            Từ cánh đồng anh về
            Khi nắng chiều nghiêng nghiêng
            Qua cửa lớp
            Nắng trải dài trên tóc.

            Giờ học cuối em giảng về hạt thóc
            Học trò em im lặng lắng nghe.
            Hạt thóc bao đời ấm tình mẹ chở che
            Hạt thóc mẩy mà tay anh chăm bón
            Dù qua bao nắng mưa lửa đạn
            Hạt thóc vẫn chín vàng cho đồng lúa thêm xinh.
           
            Mùa này,
            Lúa đồng mình đang xanh
            Em đã vẽ lên bảng hạt thóc tròn óng mượt
            Như lòng ta vẫn thường mơ ước
            Nhưng em anh có bao giờ nói được
            Bởi câu chào đã làm bối rối, xôn xao.

            Mỗi ngày,
            Anh ra đồng cho cây lúa lên mau
            Em đến lớp chăm mầm non đất nước
            Ước mơ mình có chi mà không được
            Khi bàn tay và khối óc đã thân quen
            Khi mỗi ngày 
            Con nước vào đồng vẫn chảy ngang cửa sổ lớp em.

THẢO VI

Nhà thơ Thảo Vi ngâm thơ tại Đêm Thơ Nguyên Tiêu


© Tác giả giữ bản quyền, vui lòng ghi rõ nguồn khi sử dụng

Tất cả bình luận [ 0 ]


Gửi bình luận