Gương mặt bạn thơ trẻ Huỳnh Ngọc Phước

01/11/2012
Huỳnh Ngọc Phước, sinh năm 1996, hiện đang là học sinh trường THPT Bình Mỹ (Châu Phú, An Giang). Sáng tác từ cuối năm 2011, viết cả thơ lẫn văn xuôi, nhưng thế mạnh là thơ. Đã có các tác phẩm đăng trên nhiều báo, tạp chí như Áo Trắng, Thất Sơn, Thế giới mới, báo chí các tỉnh thành trong khu vực...
Thơ Huỳnh Ngọc Phước nhẹ nhàng, sâu lắng, đầy những tình cảm dung dị, chân thật về quê hương. Lắm lúc, tác giả cũng trăn trở về sự thay đổi của con người và tập quán của vùng sông nước Nam bộ trong xu thế "hội nhập"hiện nay. Xin giới thiệu chùm thơ của Huỳnh Ngọc Phước.



Chiều Bình Mỹ

Chiều Bình Mỹ mái đình treo bóng nước
Khách hững hờ qua, như lục bình trôi
Trên chiếc cầu già giờ chỉ mình tôi
Đùa với gió, gió vô tình thổi nhẹ

Con kênh nhỏ không xuồng ghe cập bến
Chuyến đò buồn không nhộn nhịp đông vui
Chỉ có hàng cây và dòng sông lặng lẽ  
Khói hạ chiều nay bay xuyên lòng tôi !

Bình Mỹ chiều nay sao nghe im sóng
Dù trong lòng nổi sóng từng cơn
Phải chăng nhớ người từ viễn mộng ?
Thăm thẳm phương xa chờ một bóng người.


Nghệ sĩ mù gãy khúc Nam Ai 

Ta. Nghệ sĩ mù ngồi cạnh bến sông
Cầm cây đàn với bài vọng cổ
Tay dạo lên mấy bản tình muôn thuở    
Ném nỗi buồn khuấy động cả dòng sông.

Lục huyền cầm ta gảy mãi không buông
Con sóng xa cuốn trôi câu hát buồn
Sông phiền không ? Hãy chở giùm ta nhé !
Chở trái tim ta đến nửa trái tim người.

Chén rượu nồng hòa với điệu du ca
Luôn in đậm một bóng hình ai đó
Người buông đàn có nhớ người lữ thứ  
Sao gãy hoài một khúc Nam Ai ?


Sân trường vắng em

Hè lại về, mùa lại nhớ thiết tha
Cánh phượng đỏ nép mình trong ánh nắng
Tình thuở nhỏ sao mà ta nhớ lắm
Tuổi học trò theo mãi những buồn vui.

Ánh nắng chiều tan mơ ước xa xôi
Bởi người xưa không còn đây nữa
Ve thắp lên cho sân trường chút lửa
Nồng cháy lửa tình hay lửa buồn đau ?

Vắng em rồi, bước vẫn bước vậy thôi
Đường phượng xưa giờ chỉ còn một bóng
Áo trắng kia đã thay thành áo đỏ
Mà vần thơ còn đau đáu đợi người.

Bấy nhiêu năm nơi xứ lạ ta về
Áo vẫn trắng giữa sân chiều “hạ trắng”
Phượng vẫn đỏ tiễn người xưa đâu mất
Để bây giờ nước mắt thấm tràn mi !


Hát chi buồn câu vọng cổ ngày xưa

Hát chi buồn câu vọng cổ ngày xưa
Để nhớ thương cô đào nhỏ nơi nào
Sân khấu kia tiễn đưa người khuất dạng
Chỉ còn ta nhỏ lệ phía sau màn.  

Nhớ khi xưa ta cùng bước bên nàng  
Dẫu gian khó đôi ta cùng cố gắng  
Câu vọng cổ xẻ đôi làm hai mảnh  
Ta hát câu này nàng nối nhịp câu kia.

Ta quanh quẩn trên dòng đời mộng ảo
Tìm kiếm nàng giữa cuộc sống phồn hoa       
Trong giấc mơ ta thường hay cố gọi
Chưa thành lời lệ đã ướt quanh mi.

Trên đường đời đầy bão táp phong ba
Nàng đã đi không một lời từ giã
Dù biết ngóng trông là vô vọng     
Ta vẫn chờ đến tóc ngã màu mây.

HUỲNH NGỌC PHƯỚC



© Tác giả giữ bản quyền, vui lòng ghi rõ nguồn khi sử dụng

Tất cả bình luận [ 0 ]


Gửi bình luận